Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được – Chương 15: Lục gia: Tôi trộm tiền của cô?
Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được
Lục Nham Thâm kiên nhẫn mở hộp ra, một chiếc túi xách phiên bản giới hạn của Le - nhãn hiệu mà các quý phu nhân và tiểu thư nhà giàu đang tranh nhau mua sắm điên cuồng - hiện ra trước mắt Đường Bảo Bảo.
Đường Bảo Bảo từ nhỏ sống trên núi, không am hiểu về túi xách.
Cô chỉ nhìn một cái rồi lập tức thu hồi ánh mắt, rõ ràng là không thích.
Lục Nham Thâm nhíu mày, đây là lần đầu tiên anh chủ động mua túi cho một người phụ nữ, thế mà cô ta lại chê!
Nếu không phải vì anh tự biết mình đuối lý, anh có chủ động mua túi cho cô ta không?!
Lục Nham Thâm kìm nén sự bất mãn trong lòng, lại đưa cho Đường Bảo Bảo một thẻ ngân hàng:
"Trong này có một triệu tệ, sinh hoạt phí tháng này của cô."
Trước đó Lục Ngạo (ông nội Lục) đã đưa cho Đường Bảo Bảo một chiếc thẻ đen, Lục Nham Thâm không hề hay biết.
Đường Bảo Bảo lại liếc nhìn thẻ ngân hàng, cau mày hỏi Lục Nham Thâm:
"Rốt cuộc anh muốn nói gì?"
Lại tặng túi lại cho tiền, bất thường thế này!
Lục Nham Thâm kiên nhẫn giải thích:
"Chuyện này quả thực là Khả Nhu sai, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi cô, tôi đã dạy dỗ cô ấy rồi, sau này cô ấy sẽ không gây phiền phức cho cô nữa."
Đường Bảo Bảo nheo mắt lại.
Cái tên khốn kiếp này thế mà lại biết phân biệt trắng đen phải trái, lại còn cất công đến tận nơi để xin lỗi, thật bất ngờ.
Cô không đáp lời, nhìn chằm chằm vào mắt Lục Nham Thâm.
Cô nhìn quá thẳng thắn, khoảng cách lại gần, Lục Nham Thâm có chút mất tự nhiên: "Nhìn gì chứ?"
"Nhìn mắt anh."
"... Trong mắt tôi có dính gì sao?"
Đường Bảo Bảo nói: "Mắt anh khá to đấy, mắt hai mí rõ ràng, trông cũng rất có thần, sao lại..."
Lục Nham Thâm: "?"
Đường Bảo Bảo: "Sao lại mù như vậy chứ!"
Lục Nham Thâm: "..."
Chưa đợi anh nổi giận, Đường Bảo Bảo lại tiếp tục:
"Loại đàn bà như Ôn Khả Nhu, không những ngu ngốc, mà tâm địa còn độc ác, hơn nữa nhan sắc cũng bình thường, vóc dáng bình thường, khí chất cũng bình thường. Điển hình cho thể loại không có não, không có nhan sắc, rốt cuộc anh thích cô ta ở điểm nào vậy?!"
Chính vì sự tồn tại của Ôn Khả Nhu, kéo theo cô đối với Lục Nham Thâm cũng không nhịn được mà xem thường.
Một người đàn ông xuất chúng, có đầu óc, lại đi vừa mắt Ôn Khả Nhu sao?
Tên này chắc là não tàn vì tình rồi?!
Lúc này Lục Nham Thâm rất tức giận, bị chửi là mù, đương nhiên anh không thể vui vẻ nổi!
Anh không giải thích về mối quan hệ giữa mình và Ôn Khả Nhu, chỉ nói:
"Chuyện của tôi chưa đến lượt cô chỉ chỏ!"
Đường Bảo Bảo bĩu môi:
"Vậy thì chúc hai người răng long đầu bạc sớm sinh quý tử, phải nói thật chứ, về một số mặt hai người cũng xứng đôi vừa lứa lắm đấy."
Lục Nham Thâm: "..." Vừa mới chửi Ôn Khả Nhu xong đã nói họ xứng đôi?
Đang gián tiếp chửi anh đây mà?!
"Đường Bảo Bảo!"
Đường Bảo Bảo bĩu môi lườm Lục Nham Thâm một cái rồi quay người đi lên lầu.
Không cầm túi, cũng chẳng cầm thẻ ngân hàng.
Lục Nham Thâm đen mặt nhìn theo bóng lưng Đường Bảo Bảo: "..."
Có bực cũng không thể xả ra được, chỉ có thể ôm cục tức trong lòng!
Ai bảo hôm nay anh đơn phương đuối lý!
Trải qua chuyện này, Lục Nham Thâm càng thấy chán ghét Ôn Khả Nhu hơn, tư tưởng độc ác, tam quan lệch lạc!
Đồng thời anh cũng nhận ra: Người vợ nhỏ này của anh thật sự không hề đơn giản!
Cô tuyệt đối không phải kiểu người yếu đuối dễ bắt nạt, cô chỉ có vẻ ngoài dễ bắt nạt giống như chiếc bao cát trút giận thôi, thực chất xương cốt rất cứng cỏi, đầu óc cũng rất lanh lợi!
Lục Nham Thâm còn đang suy nghĩ miên man, Đường Bảo Bảo đột nhiên xông đến, đùng đùng nổi giận:
"Lục Nham Thâm, có phải anh ăn trộm tiền của tôi không?!"
Lục Nham Thâm ngơ ngác: "Cái gì?"
Đường Bảo Bảo làm vẻ hung dữ, hai nắm tay nhỏ siết chặt, như thể giây tiếp theo sẽ lao vào đánh nhau với anh:
"Tôi hỏi anh có phải anh ăn trộm tiền của tôi không!"
Lục Nham Thâm trợn tròn mắt: "Tôi? Ăn trộm tiền?"
Lục Nham Thâm như nghe được một câu chuyện cười động trời!
Bản thân anh tiền nhiều tiêu không hết, anh lại đi lấy tiền của cô?
Còn ăn trộm!
Cô nhãi này coi anh là loại người gì vậy?
Lục Nham Thâm sa sầm mặt mày nói:
"Cô đừng có tâm trạng không tốt là đi kiếm chuyện, tôi biết chuyện này là Khả Nhu sai, tôi đã xin lỗi cô rồi, cô còn muốn thế nào nữa?"













