Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 89: Cuộc Tranh Cãi Tại Đái Xuyên
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Từ xa đã nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi trước máy tính tập trung làm việc.
Đôi chân dài của Lục Nam Trầm sải bước nhanh tới, không hề gõ cửa mà đẩy thẳng vào.
Tiếng động này làm Hạ Thời giật bắn mình, ngẩng đầu lên thì thấy khuôn mặt lạnh nhạt của anh. Nghĩ tới những tin tức đen bóc phốt Nguyễn Tinh Thần sáng nay, lại nhớ tới sự bảo vệ của Lục Nam Trầm dành cho Nguyễn Tinh Thần trước đây, Hạ Thời theo bản năng cho rằng Nguyễn Tinh Thần lại đổ tội lên đầu mình, còn Lục Nam Trầm là tới để tìm mình tính sổ thay cô ta.
Cô đứng dậy lùi lại một bước: "Lục tổng, anh có chuyện gì không?"
Lục Nam Trầm thu hết hành động cảnh giác của cô vào mắt, trong đầu toàn là hình bóng đứa trẻ đó: "Bây giờ lập tức đi về nhà với tôi!!"
Hiện tại anh không còn tâm trí đâu mà đóng kịch mất trí nhớ với Hạ Thời nữa.
Trong mắt Hạ Thời lại đong đầy sự kinh ngạc. Về nhà? Về nhà nào cơ chứ?
Hạ Thời ngẩng đầu nhìn khuôn mặt góc cạnh sắc bén như mọi khi của Lục Nam Trầm: "Lục tổng, anh có ý gì đây?"
Lục Nam Trầm nghẹn lời, không nói nhiều lời liền siết chặt cổ tay Hạ Thời dắt cô đi ra ngoài.
Bước chân anh rất nhanh, vẻ mặt sốt sắng vội vã khiến Hạ Thời càng thêm không hiểu nổi. Cô chỉ đành miễn cưỡng gượng bước theo sau.
Bị kéo thẳng lên xe, Lục Nam Trầm ngồi ngay vào vị trí lái, tay phải vẫn không quên siết chặt cổ tay Hạ Thời.
Hạ Thời chưa bao giờ nhìn thấy một Lục Nam Trầm thế này, chưa từng thấy bao giờ.
"Anh muốn dẫn tôi đi đâu?"
Lục Nam Trầm khởi động xe, đôi môi mỏng mở ra: "Đái Xuyên!"
Hạ Thời lúc này mới hiểu ra nhà mà anh nói là có ý gì. Cô vẫn tiếp tục đóng kịch mất trí nhớ: "Đái Xuyên là ở đâu?"
"Lục tổng, anh đừng quên là chúng ta đã ly hôn rồi đấy."
Lục Nam Trầm đột ngột phanh gấp xe lại, cả người rướn về phía Hạ Thời, hốc mắt hơi ửng đỏ: "Em nhìn thấy chúng ta ly hôn từ đâu ra thế?"
Hạ Thời ngẩn người. Hai người trước đây quả thực đã từng đi làm thủ tục ly hôn, nhưng vì một vài nguyên nhân cộng thêm thời gian bình tĩnh suy nghĩ nên chưa hoàn toàn hoàn tất thủ tục. Thế nhưng mình đã giả chết bốn năm năm rồi, hôn nhân của hai người lẽ ra phải không còn tính nữa mới đúng chứ.
Giống như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Hạ Thời, Lục Nam Trầm cười khẩy: "Vợ của tôi vẫn luôn là mất tích, chứ không phải là đã chết."
Hạ Thời đối diện với đôi đồng tử đen tuyền như mực của anh, đột nhiên không biết phải nói gì cho phải.
Vợ... Anh chẳng phải từ trước đến nay chưa từng thừa nhận cô là vợ anh sao?
Lục Nam Trầm tiếp tục lái xe, trong lòng đủ loại cảm xúc đan xen. Đứa trẻ đó nhìn tầm khoảng bốn tuổi, vừa vặn đúng vào thời điểm Hạ Thời mang thai con của anh.
Trong lòng anh trỗi dậy sự hưng phấn chưa từng có, cảm giác này anh thấy rất kỳ lạ nhưng không hề chán ghét.
Xe lao đi như bay. Chẳng mấy chốc đã tới trước cửa biệt thự Đái Xuyên.
Một căn biệt thự lớn, bên ngoài biệt thự thấp thoáng nở vài bông hoa nhỏ, đó là do trước đây chính tay Hạ Thời trồng. Vì Lục Nam Trầm không thích nên cô chỉ có thể trồng bên ngoài, nhưng bây giờ cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Lục Nam Trầm xuống xe trước, sau đó kéo cửa xe bên ghế phụ ra: "Down xe."
Hạ Thời không biết hôm nay rốt cuộc anh bị làm sao, chỉ đành nghe theo bước xuống xe. Ngắm nhìn mọi thứ quen thuộc trước mắt, vẫn giống hệt như bốn năm trước.
"Sau này em ở đây." Lục Nam Trầm lại nói.
Hạ Thời nghe vậy, lời từ chối thốt ra ngay lập tức: "Không được."
Nói xong cô có chút hối hận, rõ ràng tiếp cận Lục Nam Trầm sống ở đây là một cơ hội rất tốt. Thế nhưng cứ nghĩ tới những sự ghẻ lạnh đã từng chịu đựng trong căn nhà này trước đây là cô lại muốn nhanh chóng chạy trốn.
"Lục tổng, bây giờ tôi không nhớ chuyện đã kết hôn với anh, sống chung với anh không hợp lý chút nào."
"Hơn nữa tôi có chỗ ở rồi, ở đó rất tốt."
Trước đây, Lục Nam Trầm chưa bao giờ bị Hạ Thời từ chối. Thế nhưng hiện tại, hết lần này đến lần khác. Lục Nam Trầm hoàn toàn không tin cô bị mất trí nhớ, nhưng đến nước này rồi mà cô vẫn còn đang giả vờ.
Có lẽ do lái xe suốt một quãng đường trở về nên anh đã bình tĩnh hơn trước rất nhiều: "Chỉ vì nguyên nhân này thôi sao?"
Hạ Thời gật đầu: "Ừm."
Lục Nam Trầm không tin: "Chúng ta có thể ngủ riêng phòng."
"Thế cũng không tốt." Hạ Thời khựng lại một chút, "Tôi không muốn bị người ta dị nghị."













