Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 8
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Ngoài cửa truyền đến giọng nói của vú Vân.
"Hạ Thời, con tỉnh chưa? Vú làm món bánh xếp con thích ăn nhất này, mau dậy ăn cho nóng."
Lời bà nói khiến Hạ Thời từ từ nhớ ra rồi.
Cô đã rời khỏi nhà họ Lục, đi bệnh viện khám bệnh, chuẩn bị đến thăm vú Vân lần cuối.
Hạ Thời gõ gõ vào đầu, có chút hoảng sợ, sao trí nhớ của cô lại kém cỏi đến thế này rồi?
Đang định ngồi dậy, cô đột nhiên nhìn thấy chỗ mình vừa ngủ qua, trên ga giường hoa nhí có một vệt máu lớn.
Hạ Thời sờ sờ tai phải, cảm giác dính dính.
Xòe tay ra xem, bên trên toàn là máu
Mặt máy trợ thính cũng đã bị nhuộm đỏ rồi••••••
Ánh mắt cô rung lên, hoảng hốt lấy giấy lau tai, sau đó nhanh chóng tháo ga giường ra.
Vú Vân thấy cô mãi không xuống bèn nhìn thấy cô đang giặt vỏ chăn ở ban công.
"Sao thế con?"
"Con đến kỳ rồi, không cẩn thận dính ra giường." Hạ Thời mỉm cười giải thích.
Giặt xong, cô cùng vú Vân ăn bữa sáng, tận hưởng khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi.
Giọng nói của vú Vân lúc rõ lúc mờ.
Hạ Thời sợ lắm, sợ sau này không bao giờ nghe thấy âm thanh này nữa.
Cũng sợ vú Vân biết chuyện rồi sẽ đau lòng.
Ở lại đây nửa ngày, cô lén để một phần tiền tiết kiệm bên cạnh tủ đầu giường, sau đó tạm biệt vú Vân.
Lúc rời đi.
Vú Vân tiễn cô ra bến xe, lưu luyến vẫy tay tạm biệt cô.
Cho đến khi Hạ Thời đi xa, bà mới quay người bước về.
Trên đường trở về, nghĩ đến dáng vẻ gầy giơ xương của Hạ Thời, vú Vân không nén nổi bấm gọi vào số máy nội bộ của tập đoàn Lục Thị.
Thư ký phòng tổng tài nghe thấy bà tìm Lục Nam Trầm, là bảo mẫu của Hạ Thời nên đã báo cáo lên.
Hôm nay là ngày thứ three Hạ Thời rời đi.
Cũng là lần đầu tiên Lục Nam Trầm nhận được cuộc gọi liên quan đến cô.
Anh ngồi trên ghế làm việc, tâm trạng đặc biệt tốt, quả nhiên đúng như anh đã nói, Hạ Thời không chịu nổi Quá three ngày.
Giọng nói già nua của vú Vân từ đầu dây bên kia truyền tới.
"Lục tổng, tôi là bảo mẫu chăm sóc Hạ Thời từ nhỏ, tôi cầu xin cậu hãy giơ cao đánh khẽ, đừng làm tổn thương Hạ Thời nữa."
"Nó không kiên cường như vẻ bề ngoài đâu, nó vừa mới sinh ra, Hạ夫人 đã chê nó bị nặng tai nên giao cho tôi chăm sóc."
"Đến tuổi đi học mới được đón về...... Ở nhà họ Hạ, ngoại trừ ông Hạ ra thì những người khác đều đối xử với nó như người làm. Hồi nhỏ, nó từng vô số lần lén gọi điện cho tôi, khóc lóc nói vú Vân ơi con không muốn làm cô Hạ nữa, con muốn trở về làm con gái của vú••••
"Cậu và ông Hạ là những người nó trân trọng nhất ở Đào Châu này, cho dù tôi van xin cậu, hãy đối xử tốt với Hạ Thời, từ nhỏ đến lớn nó đã sống quá khúm núm rồi."
Lục Nam Trầm nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của vú Vân ở đầu dây bên kia, tâm trạng đột nhiên trở nên vô cùng đè nén.
"Sao nào, hôm qua dùng tiền lăng mạ tôi thấy không có tác dụng, bây giờ bắt đầu giở trò bán than thở nghèo khổ rồi sao?"
Giọng nói Lục Nam Trầm lạnh ngắt: "Hạ Thời sống thế nào thì liên quan gì đến tôi!!?"
"Tất cả đều là do cô ta tự chuốc lấy!"
Lời vừa dứt, anh trực tiếp cúp điện thoại.
Vú Vân trước đây chỉ nghe Hạ Thời nói Lục Nam Trầm tốt thế này tốt thế kia•
Bây giờ mới phát hiện ra, anh không tốt, chẳng tốt chút nào, hoàn toàn không phải là người phối lứa với Hạ Thời.
Hạ Thời ngồi trên chuyến xe trở về nội thành.
Điện thoại đột nhiên rung lên, cô mở ra xem, là tin nhắn do Lục Nam Trầm gửi tới.
"Cô chẳng phải nói muốn ly hôn sao? Sáng mai ten giờ gặp."
Hạ Thời nhìn tin nhắn đó, ngẩn ngơ một lúc rồi nhắn lại: "Được."
Chỉ duy nhất một chữ "Được" như thế.
Lọt vào mắt Lục Nam Trầm lại trở nên vô cùng chói mắt.
"Rất tốt, để xem cô còn giả vờ được bao lâu nữa."
Lục Nam Trầm hoàn toàn mất hết tâm trí làm việc.
Gọi người đi uống rượu.
Trong câu lạc bộ.
Nguyễn Tinh Thần cũng đến.
"Hôm nay không say không về."
Cậu bạn Thẩm Trạch ngồi bên cạnh Lục Nam Trầm, không nén nổi thăm dò tin tức về Hạ Thời: "Con điếc hôm nay thế nào rồi?"
Hàng lông mày đẹp đẽ của Lục Nam Trầm nhướng lên:
"Sau này không cần nhắc đến cô ta nữa, sáng mai chúng tôi sẽ đi làm thủ tục ly hôn."
Nguyễn Tinh Thần nghe thấy câu này bèn rót cho anh một ly rượu: "Nam Trầm, chúc mừng anh giành lại sự sống mới."
Những người khác cũng học đòi làm theo.
Hôm nay câu lạc bộ cao cấp Thánh Hào náo nhiệt bất thường, toàn bộ tiền rượu đều do Thẩm Trạch bao trọn, anh ta ở bên ngoài lén nói với Nguyễn Tinh Thần:
"Tớ nhìn ra được Lục哥 vẫn còn thích cậu, cậu nhất định phải hạnh phúc đấy."
Nguyễn Tinh Thần gật đầu: "Thẩm Trạch, cảm ơn cậu, nếu không có cậu vun vén thì tớ và anh ấy e rằng đến cơ hội gặp mặt cũng chẳng có."
Đây là sự thật.
Năm đó Nguyễn Tinh Thần sở dĩ có thể quen biết Lục Nam Trầm chính là vì cô ta nhận sự tài trợ của nhà họ Hạ, khi đến nhà họ Hạ cảm ơn thì gặp được Lục Nam Trầm cũng đi tới đó.
Còn có việc four năm trước ở bệnh viện, mẹ Cố Nhã của Lục Nam Trầm và Thẩm Trạch đi chung một chiếc xe thì gặp tai nạn.
Hạ Thời may mắn vừa hay đi qua hiện trường tai nạn, đồng thời đã cứu Thẩm Trạch và mẹ Lục.
Nguyễn Tinh Thần sau khi phát hiện ra đã tìm cách mạo nhận ơn cứu mạng của Hạ Thời.
Đó cũng là lý do tại sao Thẩm Trạch lại đối xử tốt với cô ta đến thế, từ ơn cứu mạng ban đầu chuyển biến thành tình bạn thậm chí là tình yêu.
Cũng là lý do tại sao Lục Nam Trầm bỏ qua biết bao nhiêu người phụ nữ theo đuổi mình mà lại chọn cô ta làm bạn gái.
Chuyện này ngoại trừ bản thân Nguyễn Tinh Thần ra thì ngay cả Hạ Thời cũng không hề hay biết.
Hạ Thời vẫn luôn tưởng Lục Nam Trầm chọn Nguyễn Tinh Thần là vì tình yêu.
Vẫn luôn tưởng Thẩm Trạch thích Nguyễn Tinh Thần là vì Nguyễn Tinh Thần khéo léo trong giao tiếp, chứ không hề biết anh ta thích Nguyễn Tinh Thần là vì ơn cứu mạng năm đó.
"Khách khí với tớ làm gì cơ chứ? Chúng mình không phải là bạn bè sao?" Thẩm Trạch nhìn cô ta, đáy mắt là tình cảm không thể cất giấu.
Nguyễn Tinh Thần giả vờ như không hiểu tình cảm của anh ta.
Hôm nay, Lục Nam Trầm uống không ít rượu.
Nguyễn Tinh Thần muốn đưa anh về nhà.
Nói đến về nhà, trước đây tối đến Lục Nam Trầm một là ở khách sạn, hai là ở công ty, hoặc là biệt thự riêng của anh.
Nhưng anh vẫn nhớ Hạ Thời từng nói, biệt thự Đái Xuyên mới là nhà của bọn họ.
"Không cần đâu, không tiện."
Sáng mai phải ly hôn rồi.
Hạ Thời có thể sẽ trở về.
Bị từ chối, Nguyễn Tinh Thần có chút không phục: "Tại sao chứ? Anh và cô ta dù sao cũng sắp ly hôn rồi, còn gì mà không tiện cơ chứ?"
"Không lẽ anh sợ cô ta biết chuyện của chúng mình sao?"
Chuyện của bọn họ?
Đôi mắt phượng của Lục Nam Trầm nheo lại.
"Cô nghĩ nhiều rồi."
Lên xe, anh vẫn chu đáo cử xe đưa Nguyễn Tinh Thần trở về.
Suốt chặng đường trở về.
Anh thi thoảng lại cầm điện thoại lên mở ra xem Hạ Thời có gửi tin nhắn tới hay không.
Không có.…..
Trở về trước cửa nhà, nhìn biệt thự Đái Xuyên tối om.
Sắc mặt Lục Nam Trầm rất xấu, đẩy cửa bước vào, bật đèn lên, không nhìn thấy Hạ Thời.
Cô không về……
Trong nhà, lúc cô đi thế nào thì bây giờ vẫn nguyên như thế.
Bộ quần áo Lục Nam Trầm để bên cạnh máy giặt vẫn được để ngay ngắn ở đó, không giống như trước đây được giặt sạch sẽ rồi treo lên.
Anh mất kiên lãnh đi tới, ném thẳng bộ quần áo vào thùng rác.
Rượu có tác dụng rất mạnh, Lục Nam Trầm ngồi trên sofa cảm thấy vô cùng khó chịu, sau khi ngủ thiếp đi anh đã nằm mơ thấy ác mộng.
Trong mơ, Hạ Thời toàn thân là máu nhưng lại mỉm cười nói với anh: "Nam Trầm, em không yêu anh nữa rồi."
Khi Lục Nam Trầm giật mình tỉnh giấc thì bầu trời bên ngoài vừa hờ hững sáng.
Anh day day tâm lông mày, đi vệ sinh cá nhân, sau đó thay một bộ vest thẳng tắp, căn đúng thời gian đi đến Cục Dân Chính.
Trước cổng Cục Dân Chính.













