Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 64: Trận chiến trong nhà hàng
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Thẩm Trạch hôm nay không có hứng thú ăn uống.
Thẩm lão gia tử sau khi biết những chuyện anh ta làm sáng nay, cố ý bảo anh ta đến tửu lầu ăn cơm, thực chất là để giao lưu kết đố với các tiểu thư kim chi ngọc diệp khác trong bữa tiệc.
Quả nhiên, sau khi anh ta đến đại sảnh không lâu thì lão gia tử đã gọi anh ta ra một góc.
"Đây là bữa tiệc của nhà họ Lục, cậu không muốn lại làm hỏng chuyện đấy chứ?"
Lão gia tử đúng là đã nắm thóp được điểm yếu của Thẩm Trạch.
Thẩm Trạch không còn cách nào khác, đành phải bấm bụng ngồi ở góc tiệc.
Toàn thân anh ta tỏa ra luồng khí lạnh, ai cũng có thể cảm nhận được, bây giờ ai mà lại gần là chỉ có nước tìm chết.
Thẩm Trạch không hề chú ý rằng, một nhóc tỳ từ đầu đến cuối vẫn luôn lén lút nhìn chằm chằm mình.
Bữa tiệc do nhà họ Lục sắp xếp, chủ nhân đương nhiên đều đã có mặt.
Lần này người đến còn có Nguyễn Tinh Thần.
Cô ta cũng chú ý đến Thẩm Trạch nhưng không dám tiến lại gần bắt chuyện.
Không phải lo lắng Thẩm Trạch, mà là sợ Thẩm lão gia tử.
Thực ra, nếu không phải vì Thẩm lão gia tử từng tìm riêng cô ta, thì với sự si mê của Thẩm Trạch dành cho cô ta khi xưa, cô ta đã sớm trở thành Thẩm thái thái rồi.
Nguyễn Tinh Thần đến nay vẫn còn nhớ rõ những lời Thẩm lão gia tử đã nói với mình.
"Tôi không quan tâm A Trạch quen với ai, nhưng con dâu nhà họ Thẩm chúng tôi tuyệt đối không phải là loại thân phận như cô có thể làm được! Nếu cô không biết liêm sỉ mà quyến rũ A Trạch để gả vào đây, thì tôi không ngại làm cho A Trạch phải góa vợ đâu."
Góa vợ...
Nguyễn Tinh Thần biết Thẩm lão gia tử ra tay độc ác tàn nhẫn hoàn toàn có thể làm được điều đó.
Hạ Vân Cảnh trong lúc chờ đợi thời cơ mới phát hiện ra gia đình người cha tồi tệ và người phụ nữ mà người cha tồi tệ thích đều ở đây.
Chân mày bé nhíu lại.
Hôm nay quá vội vàng trả thù cho mẹ nên chỉ tra ra Thẩm Trạch sẽ đến đây.
Nhưng lại không tra ra bữa tiệc này là do nhà họ Lục tổ chức.
Tuy nhiên đã đến đây rồi thì bé không thể dễ dàng rời đi như vậy được.
Thừa lúc Lục Nam Trầm còn chưa đến, Hạ Vân Cảnh kiễng chân lấy một ly rượu đỏ trên bàn, bước về phía Thẩm Trạch.
"Chú ơi, cháu thấy tâm trạng chú không tốt, uống ly rượu đi ạ."
Thẩm Trạch đang nghĩ xem kẻ nào không có mắt, ngẩng đầu lên thì thấy một nhóc tỳ còn chưa cao đến chân mình.
Ai lại mang trẻ con đến đây thế này?
Vì Hạ Vân Cảnh đeo khẩu trang và đội mũ nên Thẩm Trạch chỉ nhìn thấy đôi mắt của bé, rất đẹp, có một cảm giác quen thuộc.
Thế nhưng Thẩm Trạch lại ghét nhất là trẻ con.
"Không uống." Anh ta lạnh lùng đáp.
Hạ Vân Cảnh lại không rời đi mà đưa ly rượu về phía trước.
Thẩm Trạch nhíu mày, giơ tay ra gạt: "Cút!"
Chẳng biết là do giọng anh ta quá lớn làm Hạ Vân Cảnh giật mình hay là do nguyên nhân khác.
Ly rượu trong tay Hạ Vân Cảnh khéo làm sao lại lệch đi, cả một ly rượu đỏ trong chốc lát đổ ập vào háng quần của anh ta.
Mặt Thẩm Trạch đen như than: "Đáng chết!"
Mà Hạ Vân Cảnh thì giả vờ như cực kỳ sợ hãi, viền mắt đỏ ửng, run rẩy: "Cháu xin lỗi chú, cháu không cố ý đâu..."
Thẩm Trạch nhìn bé, trong mắt toàn là ngọn lửa giận dữ.
Chưa dừng lại ở đó, Hạ Vân Cảnh lại còn tăng âm lượng, nghẹn ngào khóc lóc: "Chú ơi, chú sẽ không đánh trẻ con đấy chứ?"
Giọng nói của Hạ Vân Cảnh đã thành công thu hút sự chú ý của mọi người có mặt tại đó, ai nấy đều quay sang nhìn.
Thẩm Trạch: "..."
Tôi nói sẽ đánh nhóc từ bao giờ hả?
Anh ta tuy không phải là người tốt lành gì nhưng cũng không làm ra được cái trò đánh đập trẻ con như thế này.
Thẩm Trạch sa sầm mặt giận dữ, đứng dậy.
Hạ Vân Cảnh sụt sịt mũi, mắt đẫm lệ: "Chú ơi, quần chú bẩn rồi, hay là cháu cởi quần của cháu ra cho chú mặc nhé."
"Chú đừng tức giận nữa, có được không?"
Thẩm Trạch: "..."
Quần của nhóc thì ông đây mặc thế nào cho vừa hả?!!













