Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 194: Bắt đầu lại
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Dưới ánh sáng dịu nhẹ, Hạ Thời đăm đăm nhìn khuôn mặt không thể quen thuộc hơn ở trước mắt, không biết nên nói gì.
Lục Nam Trầm cúi đầu hôn lên trán cô.
Bàn tay Hạ Thời đặt trên chăn khẽ siết lại đôi chút.
"Hôm nay tôi hơi mệt, không muốn."
Lục Nam Trầm khựng lại một chút, ôm chặt lấy cô, không nói thêm lời nào.
Hạ Thời tựa vào lòng anh, có thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ của anh.
"Nam Trầm..."
"Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta ôm nhau không?" Hạ Thời đột nhiên hỏi.
Lục Nam Trầm nghe vậy, nhớ lại lần đầu tiên cô ôm anh là vào đêm tân hôn của hai người.
Bố cô vừa mới qua đời, vậy mà anh lại gạt cô ra.
Không hiểu sao Hạ Thời đột nhiên hỏi vậy, anh nghĩ cô đang trách mình:
"Chuyện trước đây sẽ không xảy ra nữa."
Anh rất ít khi xin lỗi, đây xem như là một lời nhận sai.
Hạ Thời lại ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh, không hiểu ý của câu nói này.
Lần đầu tiên hai người ôm nhau là khi cô còn đi học, anh đã gạt mưa đêm đến đón cô gái nhỏ bị người ta ăn hiếp...
Sao lại nói sẽ không xảy ra nữa?
Hạ Thời tự lẩm bẩm:
"Chắc là từ lúc đó tôi đã thích anh rồi, thích rất nhiều, rất nhiều..."
Rõ ràng là câu nói thổ lộ tình cảm với mình, nhưng Lục Nam Trầm lại nhận ra điều gì đó không đúng.
Lúc hai người kết hôn, anh rất chắc chắn Hạ Thời yêu mình.
Tại sao lại nói lúc đó mới bắt đầu thích anh?
Nghi vấn trong lòng chưa được giải đáp thì Hạ Thời lại cất lời:
"Tôi cảm thấy lúc đó anh thật sự rất tốt, tôi luôn thấy mình không xứng với anh, chưa bao giờ nghĩ có một ngày lại có thể gả cho anh."
Yết hầu Lục Nam Trầm nhẹ nhàng lăn xơ.
Chính anh cũng không ngờ mình lại cưới cô gái nhỏ này.
Lần đầu tiên gặp cô, cô mới mười tuổi, gầy gò nhỏ bé, nhưng trên mặt lại nở nụ cười rạng rỡ nhất.
"Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu." Quỷ thần xui khiến thế nào, Lục Nam Trầm lại thốt ra câu đó.
Hạ Thời nhìn anh sâu sắc:
"Thực sự có thể bắt đầu lại từ đầu sao?"
Khoảng thời gian ở nước ngoài, cô rất hay nằm mơ, mơ thấy Lục Nam Trầm hối hận rồi, bảo cô về nhà, nói sẽ đối xử tốt với cô. Nhưng lần nào tỉnh dậy cũng chỉ là một giấc mơ hão huyền.
Cô còn chưa đợi được câu trả lời của Lục Nam Trầm thì ngoài cửa đã vang lên tiếng chuông, là phục vụ mang bữa tối đến.
Lúc dùng bữa tối, hai người vô tình lảng sang chủ đề khác.
Đêm đến, khi ngủ cùng nhau, sau khi tắt đèn, Lục Nam Trầm tự nhiên ôm cô vào lòng, khẽ gọi:
"Thời Thời."
Hạ Thời đã tháo máy trợ thính ra nên không nghe rõ tiếng anh gọi.
Sau khi chìm vào giấc ngủ, cô nằm mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, cô giống như một chiếc thuyền nhỏ trôi dạt theo dòng nước, không biết phải đi về đâu. Đến khi mở mắt ra, Lục Nam Trầm bên cạnh đã không thấy đâu nữa. Bên ngoài trời đã sáng rõ, gió thổi chiếc rèm cửa màu trắng khẽ lay động.
Hạ Thời thay một bộ đồ rồi đứng dậy, tiện tay lấy điện thoại thì thấy tin nhắn Duy Duy gửi tới, cũng là nói về chuyện Nguyễn Tinh Thần xin lỗi.
Hạ Thời còn thấy tin nhắn của trợ lý ở nước ngoài gửi đến, đối phương đã bắt đầu sắp xếp việc bồi thường.
Tắt điện thoại, Hạ Thời đi ra ngoài thì thấy Lục Nam Trầm mặc một chiếc áo măng tô màu đen đang đứng dưới cây mộc hương lớn. Dáng người anh cao ráo, sừng sững, trên tay đang xách thứ gì đó đi về phía này.
Lại gần, Hạ Thời mới phát hiện thứ anh cầm trên tay là hai phần điểm tâm sáng đơn giản.
Là bánh bao và bún đặc sản của huyện Tang Linh.
Những thứ này trước đây Lục Nam Trầm chưa bao giờ thèm ngó ngàng tới.
"Tỉnh rồi sao? Tôi đi mua bữa sáng." Lục Nam Trầm nhìn cô, ánh mắt dịu dàng: "Em chẳng phải nói thích bữa sáng ở đây sao?"
Sở dĩ anh nhớ rõ là vì trong bốn năm năm tìm kiếm Hạ Thời, thỉnh thoảng anh lại xem lại lịch sử trò chuyện ngày xưa của hai người.
Nhìn Hạ Thời từ một cô gái nói rất nhiều lúc ban đầu, cho đến cuối cùng chỉ còn lại những lời chia sẻ đơn giản.
Hạ Thời hồi lâu mới bừng tỉnh, gật đầu:
"Ừm."
Khi hai người trở về phòng, Lục Nam Trầm đột nhiên dừng bước, nhìn cô:
"Có phải em vẫn còn việc gì chưa làm không?"
Hạ Thời nghi hoặc nhìn anh.
Lại nghe anh nói:
"Bây giờ chúng ta là vợ chồng, em trước đây từng nói, mỗi ngày đều phải nắm tay, ôm chặt, hôn môi."













