Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 186: Cuộc Nói Chuyện Của Hai Anh Em
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Cố Nhã nhìn theo bóng lưng một lớn một nhỏ rời đi, trên mặt ngập tràn sự thất vọng.
Người thư ký bên cạnh lúc này nhận được tin tức, chính là việc trước đó Cố Nhã dặn điều tra Lục Nam Trầm dạo này làm gì.
Cô ta lập tức báo với Cố Nhã: "Người bên cạnh Hứa Mục nói Lục tổng có đưa một đứa trẻ tới Đào Châu, đã nuôi hơn nửa tháng rồi".
Hạ Vân Cảnh sau khi trở về thì suy tính sau này dù ở đâu cũng phải cẩn thận.
Tiểu Dật đã bị Lục Nam Trầm phát hiện, cậu không thể để bị phát hiện nữa.
Cậu thao tác nhanh chóng trên máy tính trong phòng, không lâu sau đã kết nối được với bên Hạ Vân Dật.
Ngay hôm qua, cậu đã lén xâm nhập vào tường lửa của biệt thự Tuyền Lâm, thiết lập liên lạc với Hạ Vân Dật.
Lục Nam Trầm ban đầu chỉ tháo đồng hồ điện tử của Hạ Vân Dật chứ không biết cậu còn lén giữ một thiết bị liên lạc siêu nhỏ.
Buổi tối.
Hạ Vân Dật nằm trên giường bệnh, nhìn thiết bị chỉ nhỏ bằng chiếc cúc áo phát ra ánh sáng mờ bèn vội đặt lên tai.
"Dạo này em thế nào?" Hạ Vân Cảnh hỏi.
"Rất tốt ạ, Lục Nam Trầm sắp xếp rất nhiều người chăm sóc em, mỗi ngày em muốn cái gì là có cái đó".
Hạ Vân Dật nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài.
Nếu không phải vì mình bị bệnh thì mẹ cũng không cần trở về nơi này, họ vẫn có thể sống một cuộc sống bình yên bên nhau.
"Thế thì tốt rồi", Hạ Vân Cảnh yên tâm.
Nếu Hạ Vân Dật sống không tốt, cậu nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào để đưa em về.
Nói thì nói vậy.
Dù sao cậu vẫn còn quá nhỏ, năng lực có hạn, không bảo vệ được mẹ cũng khó bảo vệ được em trai.
"Anh, có chuyện này em muốn hỏi anh".
"Chuyện gì?"
"Lục Nam Trầm thực sự rất xấu xa sao?"
Hạ Vân Dật lần đầu tiên nảy ra suy nghĩ này là lúc trêu chọc Lục Nam Trầm, anh ta không hề ra tay với cậu, ngay cả lúc thực sự tức giận.
"Sao em lại hỏi vậy? Người đàn ông bỏ vợ bỏ con còn chưa đủ xấu sao?"
Hạ Vân Cảnh thấy em trai mình quá đa cảm và quá lương thiện.
Nhưng Hạ Vân Dật lại không nghĩ vậy: "Anh, em cảm thấy ông ấy thích mẹ".
Nghe thấy lời này, Hạ Vân Cảnh ngẩn người.
Hạ Vân Dật tiếp lời: "Anh biết em từng gặp mẹ không? Chính là vào ngày sinh nhật của mẹ, Lục Nam Trầm đã đích thân đưa mẹ tới".
"Em cảm thấy ánh mắt ông ấy nhìn mẹ không giống như ghét bỏ, ngược lại hình như đang đè nén điều gì đó..."
Hạ Vân Dật vì bị bệnh nên từ nhỏ suy nghĩ đã tinh tế hơn những đứa trẻ khác.
Cậu sẽ từ rất nhiều hành động nhỏ nhặt mà đánh giá người khác.
"Chỉ thế thôi sao?" Hạ Vân Cảnh không tin.
Trong quá trình cậu trưởng thành, tuy không nghe mẹ nói xấu Lục Nam Trầm nhưng rất nhiều đêm cậu phát hiện mẹ không ngủ được, một mình khóc thầm, có mấy lần còn gọi tên Lục Nam Trầm.
Cậu còn điều tra quá khứ của mẹ và Lục Nam Trầm.
Không một ngoại lệ, chẳng có chuyện nào có thể chứng minh Lục Nam Trầm thích mẹ.
Hạ Vân Dật còn kể lại chuyện mình chỉnh Lục Nam Trầm cho Hạ Vân Cảnh nghe.
Hạ Vân Cảnh lặng lẽ nghe xong rồi rơi vào trầm tư.
Thực ra nếu Lục Nam Trầm thực sự yêu mẹ thì cậu cũng sẵn sàng để mẹ ở bên anh ta.
Chỉ sợ vạn nhất không phải.
"Không còn sớm nữa, em nghỉ ngơi cho tốt đi. Anh gọi sang thế này là mạo hiểm lắm, nếu lâu quá sẽ bị phát hiện".
"Được rồi".
Hạ Vân Dật hơi lưu luyến nhìn ánh sáng trên thiết bị liên lạc biến mất.
Phần lớn thời gian trong ngày cậu đều nghỉ ngơi nên giờ hoàn toàn không muốn ngủ, nhìn ánh sao bên ngoài mà lẩm bẩm một mình.
"Nếu Lục Nam Trầm không phải kẻ xấu, nếu ông ấy thực sự yêu mẹ thì chúng ta có nên tha thứ cho ông ấy không?"
Hạ Vân Dật vừa dứt lời thì cảm thấy xương tủy đau nhói, trên mặt và trán từ lúc nào đã rịn ra từng lớp mồ hôi hột dày đặc.
Cơn đau khiến cậu cắn răng, lạnh lùng đáp: "Không thể, tuyệt đối không tha thứ cho ông ấy".
Bây giờ cậu đau đớn bao nhiêu thì lại oán trách Lục Nam Trầm bấy nhiêu.
Oán trách anh ta từng vì người phụ nữ khác mà bỏ rơi mẹ.
Oán trách anh ta luôn không biết đến sự tồn tại của mình và anh trai...
Khiến mình và anh trai ở bên ngoài không biết phải chịu đựng bao nhiêu ánh mắt coi thường, thương hại và mỉa mai...













