Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 16: Trái tim bà mẹ ác độc
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Bản di chúc còn lại là cho Vân Ma.
Anh mở ra xem thì phát hiện dòng chữ cuối cùng để lại địa chỉ cho Vân Ma.
Lãnh Trì cắm đầu chạy vụt ra ngoài. Từ đây đến ngoại ô phía Tây không xa, chỉ khoảng hơn hai mươi phút đi xe. Nhưng Lãnh Trì lại cảm thấy xa xôi một cách kỳ lạ.
Anh không hiểu, một người từng tỏa sáng rực rỡ như luồng ánh sáng trong mắt mình làm sao lại lựa chọn đi con đường này.
Cùng lúc đó, người cũng đi đến ngoại ô phía Tây giống như anh còn có bà Hạ. Chỉ có điều bà Hạ là vì ba trăm triệu mà đến đón Hạ Thời đi kết hôn...
Nghĩa trang ngoại ô phía Tây, mưa xối xả.
Hạ Thời gục trước bia mộ, trận mưa lớn vô tình xối vào thân thể cô. Chiếc váy dài trên người cô đã sớm ướt đệm, cả người gầy giơ cả xương, giống như một nhành bèo dạt, trong phút chốc sẽ biến mất khỏi thế gian.
Lãnh Trì đội mưa, bước nhanh chạy về phía Hạ Thời:
"Hạ Thời!!"
Trong không khí chỉ có tiếng gió và tiếng mưa, Lãnh Trì không nhận được bất kỳ sự phản hồi nào. Trước khi bế Hạ Thời lên, anh mới phát hiện lọ thuốc đã trống rỗng bên cạnh cô.
Lãnh Trì run rẩy đôi tay bế xốc Hạ Thời lên.
Sao lại nhẹ thế này?!
"Hạ Thời, em tỉnh lại đi!"
"Em ngàn vàn lần đừng ngủ đấy!"
Vừa nói anh vừa chạy xuống núi.
"Phu nhân, đến nơi rồi ạ." Tài xế nói.
Bà Hạ nhìn ra ngoài cửa sổ liền nhìn thấy một người đàn ông xa lạ, lúc này trong lòng đang ôm... Hạ Thời.
"Được lắm Hạ Thời!"
Bà ta nhíu chặt lông mày, cầm ô bước xuống xe.
Hôm nay bà Hạ mặc một bộ sườn xám màu đỏ vui cúng, nước mưa làm ướt gấu váy của bà ta. Bà Hạ với vẻ mặt mất kiên nhẫn xông lên định chất vấn Hạ Thời.
Vừa định nổi giận thì nhìn thấy Hạ Thời đang mềm nhũn dựa vào lòng Lãnh Trì, sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền.
Bà ta sững người tại chỗ:
"Hạ Thời..."
Bà Hạ định hỏi đã xảy ra chuyện gì thì ánh mắt rơi vào lọ thuốc bị gió thổi tới. Bà ta bước nhanh lên trước nhặt lọ thuốc lên, mới nhìn thấy mười ba chữ lớn "Thuốc ngủ" trên lọ thuốc.
Trong khoảnh khắc này, bà Hạ nhớ lại những lời Hạ Thời đã nói mấy ngày trước:
"Nếu con trả lại mạng cho mẹ, có phải sau này mẹ sẽ không còn là mẹ của con nữa, con cũng không còn nợ ơn sinh thành của mẹ nữa không?"
Chiếc ô trong tay bà Hạ rơi xuống đất. Bà ta siết chặt lọ thuốc trong tay, trố mắt nhìn Hạ Thời một cách không thể tin nổi, hốc mắt không biết là bị nước mưa làm ướt hay bị nước mắt thấm ướt:
"Đồ hỗn trướng!! Sao mày dám làm thế?!"
"Mạng của mày là do tao cho!"
Bờ môi đỏ mọng của bà ta đang run rẩy.
Hạ Mộc cũng ngồi trên xe, thấy mẹ đội mưa đứng ở nghĩa trang không biết xảy ra chuyện gì. Sau khi vội vàng chạy lại, hắn cũng bị tất cả những gì trước mắt làm cho chấn động.
Hắn không ngờ chị gái Hạ Thời lại thật sự...
Khi hoàn thần lại, hắn có chút hoảng hốt:
"Mẹ, làm sao bây giờ? Tiền của sếp Lý con đều cầm đi mở công ty mới rồi."
Nghe thấy lời này, Lãnh Trì rốt cuộc cũng hiểu ra vì sao một Hạ Thời vốn dĩ cởi mở kiên cường lại trở thành như bây giờ!
Bà Hạ siết chặt lòng bàn tay, ánh mắt trở nên hung dữ. Bà ta hằn học nhìn Hạ Thời:
"Tao đã bảo là không nên sinh mày ra, không nên sinh! Đều tại bố mày nhất định đòi tao sinh mày ra!"
"Bây giờ hay rồi, mày thà chết cũng không để chúng tao sống yên ổn!"
Bà ta gào thét rống lên:
"Tại sao mày không gả qua đó rồi hãy chết? Tại sao?"
Lãnh Trì không thể nghe tiếp được nữa, hốc mắt đỏ ngầu nhìn hai mẹ con họ:
"Cút!"
"Đừng để tôi nói lần thứ hai!"
Bà Hạ và Hạ Mộc mới chú ý đến người đàn ông có khí chất không hề thua kém Lục Nam Trầm trước mắt.
"Anh là ai?" Hạ Mộc bước lên trước, "Cô ấy là chị tôi, anh dựa vào đâu mà bảo chúng tôi cút?"
Dứt lời, hắn lại nói với bà Hạ:
"Mẹ, vừa rồi người bên sếp Lý lại giục rồi, nếu không đưa người qua đó thì chúng ta tiêu tùng mất."
Bà Hạ nghe thấy lời này mới từ từ bình tĩnh lại, nhẫn tâm nói:
"Đưa nó lên xe, dù có chết cũng phải để nó đi tham dự xong đám cưới!"













