Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 118: Món quà không nhận
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
"Tinh Thần à, nếu ngay từ đầu khi chúng ta bị kiện, chúng ta tìm tới studio của thầy Thời thương lượng thì còn giải quyết được. Nhưng bây giờ... lúc trước cô dứt khoát tuyên bố không đạo nhạc như thế, lại còn đăng cái gì mà người ngay không sợ chết đứng, giờ dù chúng ta có tốn tiền gỡ hết bài hot xuống thì cũng chẳng có tác dụng gì."
"Bây giờ chỉ có hai cách, một là lại nhờ Lục tổng giúp đỡ, hai là tìm tới chính chủ thầy Thời xin lỗi bồi thường."
Nguyễn Tinh Thần nhíu mày.
Hôm nay cô ta vừa đắc tội với tên xao động nhỏ nhà họ Lục, sao có thể lại đi tìm Lục Nam Trầm được.
Cô ta sợ tìm nhiều quá sẽ làm mất đi chút thiện cảm cuối cùng của Lục Nam Trầm dành cho mình.
Bây giờ người duy nhất có thể tìm chính là thầy Thời.
Thầy Thời...
Nguyễn Tinh Thần không kìm được nhớ tới Hạ Thời, Triệu Duy Duy là luật sư của thầy Thời, lẽ nào thầy Thời chính là Hạ Thời?
Không thể nào!
Nguyễn Tinh Thần phủ nhận suy đoán của mình, thầy Thời ở nước ngoài rất nổi tiếng, có vô số người hâm mộ.
Hạ Thời mới ra nước ngoài được mấy năm, sao có thể trở thành một nhà soạn nhạc nổi tiếng được?
Chẳng phải cô ta sống dựa vào công ty của Lãnh Trì sao?
Nguyễn Tinh Thần cảm thấy chắc là trùng hợp thôi, cô ta nói với trợ lý: "Cho tôi xin thông tin liên lạc của thầy Thời."
"Tôi muốn tự mình tìm cô ấy."
Hạ Thời ăn cơm ở nhà Triệu Duy Duy xong lại trò chuyện với cô ấy rất lâu.
Thời gian không còn sớm nữa nên cô bắt xe quay về Đại Tr椽.
Cô sợ Hạ Vân Cảnh nghĩ nhiều nên dặn Triệu Duy Duy tạm thời đừng nói cho cậu bé biết chuyện của Hạ Vân Dật, cũng như việc mình đang ở Đại Tr椽.
Thực ra Hạ Vân Cảnh đã sớm nhận ra hôm nay mẹ có điểm bất thường, cậu bé chu đáo không hỏi nhiều, định bụng sau lưng sẽ âm thầm dò hỏi dì Duy Duy.
Biệt thự Đại Tr椽.
Lục Nam Trầm lúc năm giờ đã từ công ty trở về.
Anh ngồi trên ghế sofa phòng khách, trên bàn trà đặt một hộp quà tinh xảo.
"Boong ——"
Chiếc đồng hồ treo tường phong cách Châu Âu điểm vào số 10.
Đã mười giờ rồi mà Hạ Thời vẫn chưa về sao?
Lục Nam Trầm chưa từng chờ đợi một người lâu đến thế, bực bội kéo lỏng cà vạt, đôi lông mày tuấn tú hơi nhíu lại.
Bàn tay thon dài thon đẹp của anh cầm lấy hộp quà, xem đi xem lại nhiều lần, xác định đồ bên trong chắc chắn sẽ khiến phụ nữ thích thú rồi mới đóng lại.
Lại nửa tiếng nữa trôi qua, Lục Nam Trầm càng thêm bực bội.
Anh đứng dậy cầm đồ trên bàn lên định tự mình đi bắt Hạ Thời về thì đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng mở cửa.
Lục Nam Trầm nhìn sang, chỉ thấy Hạ Thời mặc một chiếc váy dài màu hoa hải đường, mang giày cao gót bước vào, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong chốc lát không ai lên tiếng.
Hạ Thời lấy lại tinh thần trước: "Anh vẫn chưa ngủ sao?"
Không chỉ chưa ngủ mà cơm cũng chưa ăn.
Lúc này trong đầu Lục Nam Trầm rối như tơ vò: "Cô đi đâu vậy? Sao bây giờ mới về?"
"Ồ, tới nhà bạn thân ăn cơm." Hạ Thời đổi một đôi dép đi trong nhà bước vào, sau đó lướt qua Lục Nam Trầm định đi lên tầng về phòng mình.
Cô thấy kỳ lạ, chẳng phải anh luôn cử người đi theo cô sao?
Hỏi thừa.
Lục Nam Trầm không kìm nén được nữa, thân hình cao lớn chặn ngay trước mặt cô.
"Cô không hỏi tôi hôm nay đi đâu, làm những gì sao?"
"Còn làm gì được nữa, không phải đi làm sao?"
Trước đây vào dịp cuối tuần Lục Nam Trầm đều làm việc, cô hoàn toàn không cần phải hỏi.
Hạ Thời hơi khó hiểu, anh ta bị làm sao vậy.
Đón nhận ánh mắt trong trẻo của người phụ nữ, Lục Nam Trầm không hiểu tại sao lại muốn nổi giận nhưng lại không thể nào nổi giận được.
Anh tiến lại gần Hạ Thời, đưa hộp quà trong tay cho cô.













