Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 114: Chuẩn bị đáp trả
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
"Lục Nam Trầm mang Hạ Vân Dật về rồi sao?"
Triệu Duy Duy sau khi biết chuyện của Hạ Vân Dật thì ngơ ngác cả người.
"Ừm, giờ vẫn chưa biết anh ta đưa Hạ Vân Dật đi đâu."
Đáy mắt Hạ Thời đầy sự lo âu: "Ngoài ra, anh ta đã biết chuyện tớ giả vờ mất trí nhớ rồi."
"Sau này tớ phải sống ở chỗ anh ta, Hạ Vân Cảnh đành làm phiền cậu chăm sóc giúp tớ, tuyệt đối không được để anh ta phát hiện ra Hạ Vân Cảnh."
"Cậu yên tâm, tớ nhất định sẽ giấu kỹ Hạ Vân Cảnh."
Triệu Duy Duy tràn đầy tự tin hứa hẹn.
Rồi Triệu Duy Duy chợt nghĩ đến một khả năng.
"Thời Thời, cậu nói xem có phải giờ anh ta đã thích cậu rồi không? Nếu không sao anh ta lại bắt cậu về Đại Tr椽 sống chứ?"
Hạ Thời ngẩn người.
Không cần suy nghĩ nhiều, cô lập tức phủ nhận quan điểm này.
"Nguyễn Tinh Thần có một câu nói rất đúng, người không yêu cậu thì cả đời cũng sẽ không yêu cậu."
"Sao có thể chỉ vì cậu mất tích vài năm mà lại quay sang thích cậu được?"
Triệu Duy Duy suy nghĩ hồi lâu, vẫn thấy phiền muộn.
"Tên Lục Nam Trầm này đúng là tồi tệ, không yêu cậu nhưng lại muốn trói buộc cậu."
Hạ Thời vỗ nhẹ Triệu Duy Duy: "Bỏ đi, chúng ta không nói chuyện này nữa."
"Hôm nay là thứ Sáu, lát nữa chúng ta cùng đi đón Hạ Vân Cảnh nhé."
Rời xa chủ đề đó để nhắc đến Hạ Vân Cảnh, không khí trò chuyện lập tức trở nên sôi nổi hẳn lên.
"Được."
Triệu Duy Duy vẫn chưa quên chuyện khởi kiện Nguyễn Tinh Thần.
Cô không thể để Nguyễn Tinh Thần hãm hại bị giam một ngày rồi lại nhát gan rút lui được.
Triệu Duy Duy mở dư luận trên mạng cho Hạ Thời xem, cư dân mạng đang nghiêng hẳn về một phía ủng hộ Nguyễn Tinh Thần.
Hạ Thời đọc từng dòng một:
[Chỉ cần bài hát nổi tiếng là sẽ có kẻ đu bám ngay.]
[Hừ, thật đúng là không biết xấu hổ.]
[Tinh Thần nhà chúng tôi sáng tác nhạc cho Lục tổng đấy nhé, cái vị đại nhạc sĩ nước ngoài kia là sáng tác kiểu gì thế hả?]
[Đúng vậy, bài hát Tinh Thần nhà chúng tôi phát hành tôi chẳng thấy có bài nào tương tự cả, vị nhạc sĩ đó có giỏi thì tung bài hát mình sáng tác ra xem nào!!]
Hạ Thời tự giễu trong lòng.
"Duy Duy, thời cơ đến rồi."
Triệu Duy Duy khó hiểu: "Ý cậu là sao?"













