Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 112: Xin lỗi
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
"Rầm!"
Hạ Thời không thể nghe nổi nữa, đập mạnh đũa bát xuống bàn.
"Tôi ăn xong rồi."
Nói xong, cô đứng dậy định bước ra ngoài.
Lục Nam沉 lúc này mới nhận ra cô đang tức giận.
Anh không đứng nổi nữa, đuổi theo, chộp lấy cổ tay Hạ Thời.
"Cô tức giận cái gì?"
Hạ Thời giật tay ra: "Tôi không tức giận. Lục tổng nói đúng lắm, là do tôi và bạn thân học hành không đến nơi đến chốn, nếu không thì đã chẳng bị người của anh tống vào đồn cảnh sát giam một ngày."
Thế này mà còn bảo không tức giận.
Lục Nam Trầm đành hạ mình giải thích: "Tôi không biết luật sư mà Nguyễn Tinh Thần nói lại là bạn của cô."
Hạ Thời chỉ lắng nghe, im lặng không đáp.
Lần đầu tiên Lục Nam Trầm rơi vào thế không biết phải làm sao, chỉ đành dỗ dành: "Cô nói đi, phải làm thế nào mới bù đắp được chuyện cô ấy bị giam?"
"Tôi bảo người tới xin lỗi cô ấy nhé?"
Hạ Thời không ngờ anh lại nói như vậy, còn chưa kịp lên tiếng thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng ho hắng.
Nhìn lại thì thấy Hứa Mục đang đứng ở cửa với vẻ mặt bàng hoàng.
Áp lực quanh người Lục Nam Trầm lập tức hạ xuống cực thấp.
"Cậu sao còn chưa đi?"
"Lục tổng, tôi tới xem còn cần sắp xếp gì nữa không."
Hứa Mục đứng đó đầy ngượng ngùng.
Ngày trước khi Hạ Thời còn ở đây, sinh hoạt hằng ngày của Lục Nam Trầm đều do một tay cô chăm sóc.
Từ ngày Hạ Thời rời đi, toàn bộ gánh nặng đổ lên đầu Hứa Mục, cậu mới phát hiện ra vị sếp nhà mình ngoài đời thực sự rất khó chiều.
Bữa sáng mang tới sớm hay muộn, anh đều nổi giận.
Quần áo không xếp đúng theo quy định anh yêu cầu cũng bị mắng.
Có một lần, chỉ vì nhiệt độ sữa tươi không đạt chuẩn yêu cầu, anh đã nổi giận lôi đình và sa thải luôn người giao đồ ăn.
Vì vậy, rất nhiều người làm theo giờ, chỉ cần có tiếp xúc với Lục Nam Trầm đều không chịu nổi áp lực, dù trả nhiều tiền đến mấy cũng chọn xin nghỉ.
Là trợ lý thân cận của Lục Nam Trầm, Hứa Mục không còn cách nào khác, đành tự mình ôm ôm gánh vác.
Vừa ôm việc mới thấy tính nết Hạ Thời tốt đến nhường nào, và cũng thật sự nhẫn nại được trước đủ loại yêu cầu quái đản của Lục Nam Trầm.
Bao nhiêu năm trôi qua, trong cuộc sống thường nhật, cậu chưa từng nghe Lục Nam Trầm chê bai nửa lời.
Ai ngờ lần này không may, lại nghe đúng đoạn đối thoại của hai người.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy Lục Nam Trầm hạ mình dỗ dành một người.
"Sau này không cần tới đây nữa."
Hứa Mục ngẩn người: "Lục tổng, sau này tôi sẽ cố gắng làm tốt hơn."
Cậu đã tận tụy làm việc bên cạnh Lục Nam Trầm suốt mấy năm trời, lẽ nào lại bị sa thải chỉ vì chuyện nhỏ này sao?
"Tôi là bảo sau này cậu làm tốt công việc chính của mình, không cần ngày nào cũng chạy sang Đại Tr椽 nữa."
Hứa Mục lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Nói xong, cậu chuẩn bị rời đi thì Lục Nam Trầm lại gọi cậu ra bên ngoài.
"Đứa trẻ thế nào rồi?"
"Từ tối qua đến giờ cháu nó rất ngoan, bảo mẫu bên đó nói đứa trẻ đặc biệt hiểu chuyện, tự vệ sinh cá nhân, tự thay quần áo đều làm được hết."
Hứa Mục khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Cậu bé còn hỏi khi nào anh mới sang thăm."
Ánh mắt Lục Nam Trầm trở nên phức tạp: "Cậu về công ty trước đi."
Vừa nói, anh lại không kìm được mà ho lên sặc sụa.
"Lục tổng, hay là để tôi gọi bác sĩ riêng tới khám cho anh nhé?"
Hứa Mục nhận ra sắc mặt Lục Nam Trầm rất xấu, dạo này cũng liên tục ho hắng.
"Không cần, tôi không sao."
Nói rồi, ánh mắt anh liếc về phía bóng lưng của Hạ Thời trong phòng.
Hứa Mục không kìm được lên tiếng nhắc nhở: "Lục tổng, tôi nghĩ nếu anh thích Hạ tiểu thư thì nên cho cô ấy biết mới đúng, nếu không cô ấy sẽ không thể hiểu được tấm lòng của anh đâu."
"Chuyện riêng của tôi, cậu đừng xen vào."
Hứa Mục biết mình đã vượt quá giới hạn, ánh mắt đằng sau gọng kính mạ vàng hơi tối lại.













