Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 108
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Hạ Thời ngẩn người.
Cô còn chưa kịp phản ứng thì Lục Nam Trầm đã lại ngồi xuống ghế sofa, nhìn cô: "Tôi không khỏe, cô ở lại chăm sóc tôi."
"Tôi chăm sóc anh thì anh đồng ý thả bạn tôi ra sao?"
Lục Nam Trầm "ừm" một tiếng, giọng nói trầm ấm từ tính.
"Được." Hạ Thời đồng ý.
Dù sao cô cũng cần tiếp cận Lục Nam Trầm, như vậy vừa hay đúng ý cô.
Lục Nam Trầm tựa vào ghế sofa, dạ dày âm ỉ đau, từ tối qua đi ra nước ngoài cho đến hôm nay anh vẫn chưa ăn gì cả.
"Cô Hạ, cô chưa quên cách nấu ăn đấy chứ, tôi đói rồi."
"Tôi đặt đồ ăn ngoài cho anh." Hạ Thời lấy điện thoại ra.
Đang định đặt thì Lục Nam Trầm nhíu mày cản cô lại: "Tôi muốn ăn đồ cô nấu."
"Nếu tôi nấu ăn thì ít nhất cũng phải đợi một hai tiếng nữa." Hạ Thời giải thích.
"Tôi có thể đợi."
Đôi mắt sâu thẳm của Lục Nam Trầm nhìn chằm chằm vào mặt Hạ Thời, chưa từng dời đi một khoảnh khắc nào.
Hạ Thời bị anh nhìn như vậy cảm thấy rất khó chịu.
"Bây giờ tôi đi làm đây."
Lục Nam Trầm nhìn theo bóng lưng thon thả của cô, yết hầu hơi trượt lên xuống.
Trong bếp sạch sẽ như mới sửa sang xong, chẳng có chút thức ăn nào.
Hạ Thời cũng không biết sau khi mình rời đi thì Lục Nam Trầm rốt cuộc sống như thế nào nữa.
Không còn cách nào khác, cô đành phải đặt mua thức ăn trên mạng.
Lục Nam Trầm lúc này đang nằm trên ghế sofa ở phòng khách, khẽ nhắm hai mắt lại, lắng nghe tiếng người phụ nữ bận rộn trong bếp.
Mọi thứ hình như đã quay trở lại lúc ban đầu.
Cơ thể anh rất khó chịu nhưng tâm trạng lại tốt hơn rất nhiều.
Nghỉ ngơi một lúc, anh mở điện thoại ra.
Người phụ trách bộ phận pháp chế đã tổng hợp toàn bộ thông tin dư luận trên mạng báo cáo cho anh.
Lục Nam Trầm từng chút một nhìn những thông tin dư luận về Nguyễn Tinh Thần, vẻ mặt bình thản.
Anh gửi tin nhắn bảo người phụ trách: "Thả người đi."
Sau đó liền tắt điện thoại.
Nguyễn Tinh Thần là ân nhân cứu mạng của mẹ anh, còn về đời tư của cô ta như thế nào, anh không quan tâm.
Tuy nhiên Trung Gia Truyền Thông là công ty thuộc tập đoàn Lục Thị, nếu những gì trên mạng đưa tin đều là sự thật thì anh phải cân nhắc xem có nên tiếp tục giữ Nguyễn Tinh Thần ở lại đây nữa hay không.
Hạ Thời không hề biết Lục Nam Trầm đã cho người thả Triệu Duy Duy, cô tự tay nấu những món ăn mà anh thích nhất.
Mỗi một món được bưng ra bàn, cô lại chuẩn bị sẵn thuốc cảm sốt.
"Ăn cơm thôi."
Lục Nam Trầm đi tới phòng ăn, nhìn bàn thức ăn sắc hương vị đều trọn vẹn.
Trước đây sao anh lại không phát hiện ra Hạ Thời lại biết nấu ăn như thế này nhỉ?
"Trước đây cô cũng thường xuyên nấu cơm cho tôi, còn gỡ xương cá giùm tôi nữa."
Mũi anh bị nghẹt nên giọng nói có chút ồm ồm.
Hạ Thời không ngờ anh vẫn còn nhớ những chuyện này, cô ngồi xuống đối diện anh, tự mình ăn cơm: "Cũng may là tôi không nhớ nữa rồi."
"Thế nào gọi là cũng may là không nhớ nữa?" Lục Nam Trầm lại không vui.
Sắc mặt Hạ Thời thản nhiên nhìn anh: "Lục tổng chắc là không nghĩ rằng có người lại thích nhớ lại dáng vẻ làm liếm狗 (kẻ lụy tình) của mình đâu nhỉ?"
Lục Nam Trầm nghẹn lời, tức thì cảm thấy thức ăn trước mặt không còn chút hương vị nào nữa.
"Không có ai lại muốn bản thân mãi mãi không có tôn nghiêm cả."
"Bây giờ tôi cảm thấy chỉ có người đối xử tốt với mình mới đáng để mình yêu thương."
"Người mà cô nói đối xử tốt với cô là Lãnh Trì sao?" Lục Nam Trầm siết chặt đôi đũa trong tay.
Hai người đính hôn một năm, kết hôn ba năm.
Vậy mà đến cuối cùng vẫn không bằng một người bạn thanh mai trúc mã hồi nhỏ của cô sao?
Hạ Thời đặt bát đũa xuống.
"Tôi ăn xong rồi. Lục tổng, anh đừng quên uống thuốc nhé."
Câu nói cuối cùng mang ẩn ý sâu xa.













