Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 106
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
"Duy Duy, cậu yên tâm, ngày mai tớ nhất định sẽ đến đón cậu."
Triệu Duy Duy biết cô nhất định là định đi tìm Lục Nam Trầm nên đã nắm lấy tay cô: "Hạ Thời, đừng làm tủi thân bản thân mình, chẳng qua là ở miễn phí ở đây bảy ngày thôi mà? Tớ đâu có sợ."
"Yên tâm đi."
Sau khi Hạ Thời đi ra ngoài bèn ngồi lên xe taxi, lúc mở điện thoại ra thì nhìn thấy bài đăng trên Weibo của Nguyễn Tinh Thần.
Bốn chữ vô cùng nổi bật: Người trong sạch tự chứng minh sự trong sạch!
Đúng là một câu người trong sạch tự chứng minh sự trong sạch!
Hạ Thời siết chặt điện thoại, đầu ngón tay hơi trắng bệch.
Cô vội vã đến công ty trước, nhưng từ miệng thư ký mới biết Lục Nam Trầm đã tuyển một tổng giám đốc điều hành, hiện tại anh đang nghỉ ngơi ở nhà.
Lục Nam Trầm nghỉ ngơi sao?
Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy chuyện này.
Hạ Thời đành phải lại bắt xe đi tới Đại Suyên.
Một đường đi tới Đại Suyên.
Rõ ràng bảo vệ ở đây biết cô sẽ đến nên không hề ngăn cản.
Bên ngoài căn biệt thự to lớn vô cùng yên tĩnh, cảnh vật xung quanh không có thay đổi gì lớn so với trước đây.
Hạ Thời vừa đi đến trước cửa thì nghe thấy một tiếng "bịch".
Cô theo bản năng dùng dấu vân tay của mình, cửa tự động mở ra.
Hạ Thời mới phát hiện khóa vân tay vẫn chưa xóa dấu vân tay của cô, khoảnh khắc bước chân vào phòng, những cảnh tượng trong quá khứ liên tục hiện ra trong trí nhớ của cô.
Nhìn qua hành lang vào bên trong, cô nhìn thấy Lục Nam Trầm đang nằm trên sàn nhà.
Vừa rồi chính là tiếng anh ngã từ trên ghế sofa xuống.
Hạ Thời đi vào, trong nhà vẫn còn sót lại mùi thuốc lá thoang thoảng.
"Lục tổng."
Cô đến trước mặt Lục Nam Trầm thì thấy chân mày người đàn ông nhíu chặt, trên trán đẫm những giọt mồ hôi hột dày đặc, nhắm chặt hai mắt vô cùng khó chịu.
"Lục Nam Trầm..."
Cô ngồi xổm xuống, đặt tay lên trán Lục Nam Trầm, nóng hổi như ngọn lửa.
Anh bị sốt rồi.
Sự đụng chạm lạnh lẽo khiến Lục Nam Trầm dễ chịu trong chốc lát, khi Hạ Thời định rụt tay lại thì đột nhiên bị anh tóm chặt lấy cổ tay, kéo mạnh về phía trước.
Hạ Thời suýt chút nữa là ngã gục lên người anh.
Hai người ở khoảng cách gần sát sạt, Lục Nam Trầm mơ mơ hồ hồ lẩm bẩm: "Đồ không có lương tâm, lại muốn chạy nữa sao?"
Không có lương tâm?
Rốt cuộc là ai không có lương tâm cơ chứ?
Hạ Thời muốn giật tay anh ra, không ngờ lại bị anh siết chặt hơn.
Cả người cô dán chặt vào lồng ngực Lục Nam Trầm, có thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ của anh.
Hạ Thời nhíu mày nhìn dáng vẻ đau đớn của anh.
Lục Nam Trầm rất ít khi bị bệnh, nhưng một khi đã bệnh là sẽ hành hành hạ hạ rất lâu.
Hạ Vân Cảnh chính là di truyền từ anh, tuy bình thường rất khỏe mạnh nhưng một trận cảm nhẹ cũng phải mất ít nhất hơn một tháng mới khỏi hẳn.
Trước đây khi Lục Nam Trầm bị bệnh, tính tình còn rất xấu.
Ở công ty thì nhân viên chịu trận.
Về đến nhà thì cô là người chịu trận theo.
Món này không ăn, món kia không ăn, còn rất hay nổi giận, giống như một đứa trẻ con.
Lục Nam Trầm st thét đau đớn, tay cố sức ôm Hạ Thời vào lòng.
"Buông tôi ra!" Hạ Thời hơi thở không thông.
Lục Nam Trầm ú ớ đe dọa: "Lại muốn trốn sao?"
"Tôi nói cho cô biết, lần này dù cô có chết thật thì cũng phải chết trong lòng tôi!!"
Nói xong, những ngón tay thon dài rõ khớp của anh đặt lên chiếc cổ mảnh mai của Hạ Thời rồi đột ngột siết chặt lại.
Khi cô còn chưa kịp phản ứng thì hai tay của người đàn ông đã chuyển lên má cô, sau đó hôn mạnh lên môi cô.
Một nụ hôn đơn giản như lông hống lướt qua, không để lại một chút dấu vết.
Lục Nam Trầm hôn xong thì mất hết sức lực, ngã gục trở lại sàn nhà.













