Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 72: Buổi Ra Mắt Bài Hát Mới
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Lục Nam Trầm lại không nhận lấy, thản nhiên đáp: "Tôi không có thời gian."
Nguyễn Tinh Thần không ngờ anh lại từ chối dứt khoát như vậy.
Vừa nghĩ đến chuyện vừa xảy ra giữa anh và Hạ Thời, đầu ngón tay buông lỏng của cô ta bấm sâu vào lòng bàn tay.
Cô ta cố nén sự khó chịu trong lòng, nhìn sang Hạ Thời ở bên cạnh: "Hạ Thời, vậy cậu có thể đến tham gia không?"
"Vừa hay sau buổi ra mắt sẽ là buổi họp lớp đại học của chúng ta, biết đâu gặp lại bạn học cũ, cậu lại nhớ ra điều gì thì sao."
Ánh mắt của Lục Nam Trầm cũng dời sang đây.
Hạ Thời vừa mới nói với Lục Nam Trầm là muốn khôi phục ký ức, không tiện từ chối cô ta nên đành đồng ý: "Được."
Cô nhận lấy tấm thiệp mời rồi rời khỏi văn phòng.
Thấy Hạ Thời cũng đi tham dự buổi ra mắt, Lục Nam Trầm cũng có chút xiêu lòng.
Dưới sự nài nỉ dai dẳng của Nguyễn Tinh Thần, Lục Nam Trầm cuối cùng cũng gật đầu đồng ý qua đó.
Nguyễn Tinh Thần âm thầm quan sát sự thay đổi của Lục Nam Trầm, sự hận thù đối với Hạ Thời trong lòng càng sâu đậm hơn trước.
Ở bên kia, sau khi Hạ Thời trở về từ văn phòng của Lục Nam Trầm thì không khỏi chán nản.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi...
Buổi tối.
Hạ Thời đến giờ ghi trên thiệp mời liền bảo tài xế lái xe đưa mình đến nhà hát.
Vừa tới nơi, cô đã phát hiện có rất nhiều nhân vật danh giá trong xã hội và giới truyền thông ở đây.
Còn có một số bạn học cũ thời đại học.
Toàn bộ phòng tấu nhạc và phòng triển lãm của nhà hát đều đã được Nguyễn Tinh Thần bao trọn, ngoài những người được mời ra thì người ngoài không thể vào trong.
Hạ Thời cầm thiệp mời đi vào, được xếp ngồi ở một vị trí có góc nhìn rất rộng.
Ở đây, cô có thể quan sát được hơn một nửa hội trường.
Mới đầu cô còn chưa hiểu ý đồ của Nguyễn Tinh Thần, mãi đến trước khi buổi biểu diễn bắt đầu, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó cô mới vỡ lẽ.
Lục Nam Trầm vậy mà cũng đến, lại còn ngồi ở vị trí trung tâm hàng đầu.
Chẳng phải anh ta bảo không đến sao?
Hạ Thời không khỏi mỉa mai trong lòng, quả nhiên khi đối mặt với Nguyễn Tinh Thần, anh ta chưa bao giờ thật sự từ chối.
Nguyễn Tinh Thần quả thật đang ở đỉnh cao đắc ý.
Có Lục Nam Trầm ngồi ở đây, giới truyền thông nườm nượp kéo đến đưa tin về cô ta, toàn là những tin tức tích cực.
Mấy cậu ấm cô chiêu thời đại học từng coi thường cô ta nay muốn nhân cơ hội tiếp cận Lục Nam Trầm nên ai nấy đều tâng bốc cô ta hết lời.
Tuy nhiên, tính toán của họ coi như sụp đổ, bởi vì xung quanh Lục Nam Trầm toàn là vệ sĩ, căn bản không ai có thể lại gần.
Hạ Thời nhìn từ xa, không biết anh đã nói gì với vệ sĩ.
Không lâu sau, một vệ sĩ kính cẩn đi đến trước mặt Hạ Thời.
"Cô Hạ, tổng giám đốc của chúng tôi mời cô qua đó."
Hạ Thời không có lý do để từ chối, cô bước tới.
Trong phút chốc, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
"Đó chẳng phải là Hạ Thời sao?"
"Không phải nói cô ta chết rồi à?"
"Đúng vậy! Rõ ràng là sống lại rồi!"
Mấy người bạn học nhận ra Hạ Thời bắt đầu bàn tán xôn xao.
Hạ Thời ngồi xuống cạnh Lục Nam Trầm, hứng chịu vô số ánh nhìn kỳ lạ từ khắp nơi.
"Lục tổng, anh gọi tôi qua đây là có chuyện gì sao?"
Đôi mắt chim ưng của Lục Nam Trầm hướng về phía cô: "Chẳng phải em nói muốn tìm lại ký ức sao?"
"Tôi đến để giúp em."
Đối mặt với ánh mắt dò xét của anh, Hạ Thời không hiểu sao trong lòng lại thấy hơi sờ sợ.
May mắn thay, đúng lúc này Nguyễn Tinh Thần bước lên sân khấu.
Trên sân khấu, Nguyễn Tinh Thần vừa nhìn đã thấy Hạ Thời đang ngồi cạnh Lục Nam Trầm, trong mắt cô ta xẹt qua một tia u ám nhưng không hề biểu lộ ra ngoài.
Trước khi hát, cô ta chậm rãi cất lời.
"Bài hát mới hôm nay tôi thể hiện là viết dành tặng cho mối tình đầu của tôi, cũng là người mà tôi yêu duy nhất."
Mối tình đầu, người duy nhất yêu...
Năm đó cả trường ai cũng biết cô lọ lem Nguyễn Tinh Thần đã trèo lên được cây cao nhà họ Lục là Lục Nam Trầm.
Cho nên ngay khi cô ta nói ra, ai nấy đều biết là đang ám chỉ Lục Nam Trầm.
Vì đây xem như một buổi biểu diễn nội bộ nên một số người bắt đầu reo hò ầm ĩ.













