Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 47: Cuộc gặp gỡ bất ngờ
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Hạ Thời không muốn dính dáng đến người đàn ông không phân biệt đúng sai, lại còn lấy ân báo oán này.
"Xin lỗi, mấy năm trước tôi từng trải qua một trận bệnh nặng, rất nhiều người và chuyện đều không còn nhớ rõ nữa rồi."
Nói xong, Hạ Thời quay người đi trở về công quán.
Thân hình cao lớn của Thẩm Trạch chết lặng tại chỗ.
Không còn nhớ nữa sao?
Thẩm Trạch nhìn theo bóng lưng của cô, rất lâu sau vẫn khó lòng buông bỏ được.
Đám vệ sĩ đứng một bên đây là lần đầu tiên nhìn thấy thiếu chủ nhà mình ngẩn ngơ mất hồn mất vía như thế này, từng người từng người một chẳng ai dám tiến lên trước.
Hạ Thời trở về công quán, mệt mỏi rúc mình trên chiếc ghế sofa. Điều cô không biết chính là lúc này tại sân bay Estonia, cô bạn thân Triệu Duy Duy đã mua vé máy bay từ trước.
Ngay trong đêm nay sẽ đáp xuống Đào Châu.
Mà Hạ Vân Cảnh cũng nghĩ ra cách mua vé máy bay cùng chuyến trên mạng, lén lút đi theo những người khác trà trộn lên máy bay.
Lúc bảy giờ tối, Triệu Duy Duy vừa mới bước xuống máy bay đã không thể chờ đợi thêm được nữa mà muốn gọi điện cho Hạ Thời ngay lập tức.
Cô vẫn chưa chú ý thấy phía sau lưng mình đang có một cục bột nhỏ cao chưa bằng chiếc va li kéo, mặc bộ đồ thể thao, đeo khẩu trang và đội mũ đang đi theo.
Cục bột nhỏ đang kéo một chiếc va li còn to hơn cả người mình.
Ánh mắt kỳ lạ của những người xung quanh chiếu tới làm Triệu Duy Duy vẫn với khuôn mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Trong đám đông phát ra không ít tiếng trách móc.
"Bà mẹ này chăm con kiểu gì vậy không biết, để đứa trẻ kéo cái va li to đùng thế kia."
"Mấy người trẻ thế hệ chín xăm bây giờ thật sự làm người ta cạn lời."
"Cái loại người này không xứng làm mẹ!!"
Triệu Duy Duy thấy kỳ lạ, sao mấy người này ai nấy đều trông như muốn ăn tươi nuốt sống mình vậy nhỉ?
Cho đến khi giọng nói non nớt nhưng lại rất chín chắn, già dặn của cục bột nhỏ vang lên, cô mới phát hiện ra đã xảy ra chuyện lớn rồi.
"Mẹ ơi, lúc đi đường không được gọi điện thoại đâu nhé, phải chú ý an toàn đấy."
Hả??
Triệu Duy Duy ngơ ngác, mình lòi đâu ra một đứa con trai từ bao giờ thế này?
Cô quay đầu nhìn về phía đứa trẻ đang kéo chiếc va li to đùng, đeo khẩu trang và mũ, cùng đôi mắt trong trẻo ngây thơ như hai viên đá đen tuyền kia mà suýt chút nữa thì giật nảy mình nhảy dựng lên.
Cô muốn mắng người quá, phải làm sao bây giờ?
Nếu Hạ Thời mà biết con trai cô ấy lén lút đi theo sang đây thì chẳng phải sẽ phát điên lên sao?
Mọi người ở sân bay thì lại không hề hay biết, nghe thấy lời nói của cục bột nhỏ thì trong phút chốc vừa thương xót vừa yêu mến.
"Đáng yêu quá, đúng là đứa trẻ ngoan hiểu chuyện."
"Ước gì đây là con trai mình nhỉ."
"Thật tiếc lại vấp phải bà mẹ thiếu trách nhiệm như thế này."
Triệu Duy Duy dở khóc dở cười, nước mắt chảy ngược vào trong.
Tiểu Cảnh tinh tế nói giúp Triệu Duy Duy: "Mọi người đừng trách mẹ cháu, một mình mẹ làm việc kiếm tiền nuôi gia đình vất vả lắm ạ."
Lời này vừa thốt ra, mọi người dồn dập trao cho cô những ánh mắt đồng cảm và thương hại.
"Thì ra là mẹ đơn thân, tội nghiệp quá."
Mặt Triệu Duy Duy đen như đít nồi, một tay bế xốc cục bột nhỏ lên, tay còn lại kéo chiếc va li của cậu bé, nhanh chóng len qua đám đông.
Cục bột nhỏ được cô bế bằng một tay vẫn không quên cất lời quan tâm: "Dì Duy Duy có mệt không, con có thể tự đi được mà."
Cuối cùng Triệu Duy Duy cũng bế cậu bé đến một nơi vắng người bên ngoài. Sau khi đặt cậu bé xuống, cô thở không ra hơi.
"Cháu… cháu theo đuôi dì từ bao giờ đấy?"
"Thời Thời có biết cháu lén tới đây không?"
Khác hẳn với sự hoảng loạn của Triệu Duy Duy, Hạ Vân Cảnh lại đặc biệt bình tĩnh, đôi mắt tròn xòe nhìn cô: "Dì Duy Duy ơi, con gái ra ngoài nhất định phải chú ý an toàn đấy nhé. Con đã đi theo dì suốt cả chặng đường rồi mà dì vẫn không phát hiện ra con, chứng tỏ kiến thức an toàn của dì kém quá rồi."
Triệu Duy Duy đưa bàn tay thon dài xuyên qua chiếc khẩu trang, nhéo nhẹ vào cái má phúng phính đầy thịt của Hạ Vân Cảnh.
"Tổ tổ tiên tiên của tôi ơi, cháu trả lời thẳng vào câu hỏi cho dì nhờ cái."
Hạ Vân Cảnh đôi mắt cong cong như hình bán nguyệt: "Dì đoán xem."
Triệu Duy Duy thừa biết cậu nhóc này chẳng phải là em bé ấm áp gì cho cam, mà chính là một con sói đội lốt cừu chính hiệu.
"Thế bây giờ phải làm sao đây?"
Hạ Vân Cảnh tiếp tục dùng đôi mắt long lóng nước nhìn cô: "Dì đang hỏi ý kiến con đấy à? Con chỉ là một đứa trẻ ba tuổi rưỡi chưa đầy bốn tuổi thôi mà."













