Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 44: Sự đe dọa từ Thẩm Trạch
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Lôi Thất nhìn thấy Hạ Thời chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, toàn thân ướt sũng, co quắp trong góc tường, trên tay và chân đều là những vết cào xước đỏ tươi.
Anh mau chóng tắt vòi nước, lấy chiếc áo choàng tắm phủ lên người Hạ Thời, che đi thân hình lấp ló nhìn thấy ẩn hiện của cô.
"Cô không sao chứ?"
Giọng anh không hề nhỏ, nhưng truyền vào tai Hạ Thời lại có phần yếu ớt.
Hạ Thời hồi lâu mới hoàn hồn lại, ngẩng đầu nhìn anh, bờ môi tái nhợt: "Tôi không sao."
"Tôi đưa cô đến bệnh viện."
Lôi Thất cúi người định bế cô lên nhưng lại bị cô né tránh.
Hạ Thời cắn chặt môi: "Không được."
"Tất cả các bệnh viện ở Đào Châu đều dựa vào nhà họ Thẩm, Thẩm Trạch đã biết tôi trở về rồi. Nếu anh ta phát hiện ra tôi uống thuốc, nhất định sẽ nói cho Lục Nam Trầm biết!"
"Nếu Lục Nam Trầm biết trong rượu có thuốc, sau này tôi muốn tiếp cận anh ta sẽ rất khó khăn…"
Cô cố gượng nén chút sức lực cuối cùng để nói hết câu.
Hơn bốn năm trước cô giả chết.
Nếu không nhờ có thủ đoạn của Lãnh Trì thì căn bản không thể nào qua mắt được Thẩm Trạch!
Bây giờ Lãnh Trì không có ở đây, nếu cô đến bệnh viện, người bên đó chắc chắn sẽ báo cho Thẩm Trạch ngay lập tức.
Đó cũng là lý do vì sao Hạ Thời ngay từ đầu đã chọn tự mình giải quyết.
Lôi Thất trước khi vào cửa nhìn thấy ly rượu đổ ngoài phòng khách thì đã hiểu ra được phần lớn câu chuyện.
Đôi chân mày lưỡi mác của anh khẽ nhíu lại: "Nhưng cơ thể cô…"
"Anh đi lấy giúp tôi ít đá lạnh."
Lôi Thất quay người đi vào tủ lạnh trong bếp lấy đá.
Một túi đá được thả vào trong bồn tắm, sự lạnh giá thấu xương khiến cơ thể Hạ Thời dễ chịu hơn rất nhiều.
Lôi Thất lại mang hộp dụng cụ y tế đến.
"Cảm ơn anh." Hạ Thời chân thành cảm kích.
Lôi Thất không nói gì, đi ra ngoài cửa lặng lẽ canh giữ.
Sẵn tiện báo tin an toàn sang cho bên chỗ Lãnh Trì.
Vì lúc trước Hạ Thời cúp cuộc gọi của Tiểu Cảnh làm Tiểu Cảnh lo lắng cô gặp sự cố nên đã gọi điện nói cho Lãnh Trì biết.
Lãnh Trì gọi điện cho Hạ Thời cũng không có ai bắt máy, thế nên mới bảo Lôi Thất sang đây xem thử đã xảy ra chuyện gì.
Một tiếng đồng hồ sau.
Dược tính rốt cuộc cũng tan đi.
Hạ Thời bôi thuốc, thay một bộ đồ mới rồi từ trong phòng tắm bước ra.
Lôi Thất vẫn đang đứng chờ ở bên ngoài.
"Đêm nay làm phiền anh quá, anh đi nghỉ ngơi đi." Cô uể uả lên tiếng.
"Được."
Lôi Thất nhìn cô một cái rồi quay người đi ra khỏi cửa.
Sau khi anh đi, Hạ Thời thấy trời đã rất muộn nên gửi tin nhắn thoại báo an toàn cho Vân Ma và mọi người.
Ở một diễn biến khác.
Lục Nam Trầm sau khi trở về Đại Trạc thì trằn trọc không sao ngủ được.
Anh đứng ngoài ban công hút thuốc, trong đầu toàn là những cảnh tượng mà Hạ Thời vừa làm lúc nãy, vóc dáng uyển chuyển ngọc ngà của người phụ nữ liên tục hiện lên trước mắt.
Cổ họng Lục Nam Trầm khô khốc một cách kỳ lạ. Vô thức đi, điếu thuốc đã cháy hết, luộc vào tận ngón tay anh mới bừng tỉnh lại.
Cả đêm không ngủ, sáng sớm hôm sau Lục Nam Trầm đã đến công ty.
Hứa Mục báo cáo công việc cho anh như thường lệ.
Lục Nam Trầm lơ đãng lắng nghe, bất thình lình cất lời: "Hạ Thời đến chưa?"
Hứa Mục ngẩn người ra một chút rồi lắc đầu.
"Nghe nói hình như cô ấy bị bệnh nên không đến."
Bị bệnh?
"Để mắt tới cô ta, nhớ kỹ, tuyệt đối không được để cô ta bỏ chạy." Lục Nam Trầm dặn dò.
Lúc Hứa Mục rời đi thì vừa hay đụng mặt Nguyễn Tinh Thần đang khoác trên mình bộ quần áo hàng hiệu đặt riêng, trang điểm vô cùng tinh tế.
"Trợ lý Hứa, không được để ai bỏ chạy cơ?"













