Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 42: Thử thách và dối tráo
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Đôi ngón tay cô theo phản xạ tự nhiên liền siết chặt lại.
Lục Nam Trầm cảm nhận được sự cứng đờ của cô, bàn tay lớn bao trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, nụ hôn nồng nàn vừa mạnh mẽ vừa dồn dập.
Tấm lưng Hạ Thời căng cứng, trong lòng gạt bỏ và đè nén cảm giác chống đối đến cùng cực.
Tiểu Dật và Tiểu Cảnh vẫn đang chờ cô trở về…
Cô dự định cứ thế thuận theo anh ta để có thể nhanh chóng mang thai đứa trẻ.
Nghĩ đến đây, cô vụng về đáp lại nụ hôn của anh.
Lục Nam Trầm hơi khựng lại một chút, nhưng rất nhanh chân mày đã giãn ra. Anh cởi cúc áo cổ, tháo dây lưng.
Hạ Thời vừa mới tắm xong, hương thơm tươi mát trên cơ thể cô xộc vào chiếc mũi anh khiến nhịp đập nơi lồng ngực không chủ ý mà tăng nhanh. Anh không thể kìm hãm bản thân thêm được nữa, liền đặt Hạ Thời xuống chiếc ghế sofa ngoài phòng khách, cởi bỏ chiếc áo choàng tắm trên người cô.
Lòng bàn tay Hạ Thời càng siết chặt hơn nữa.
Cô không dám, hay đúng hơn là không muốn nhìn Lục Nam Trầm, mà chỉ đăm đăm nhìn lên ánh đèn ấm áp trên trần nhà. Trong đầu cô vô thức vang vọng lại vô số bức ảnh thân mật giữa anh và Nguyễn Tinh Thần mà cô ta từng gửi cho cô trước đây.
Vang vọng cả những lời Nguyễn Tinh Thần từng nói năm xưa: "Thời Thời, Nam Trầm có từng nói yêu cậu chưa? Trước đây anh ấy thường xuyên nói câu đó với tớ lắm."
Cô cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng hổi của người đàn ông đang ngày một đến gần, môi hồng khẽ mở: "Lục tổng, chúng ta thế này, anh không sợ đại minh tinh Nguyễn Tinh Thần ghen rồi đến tìm anh gây chuyện sao?"
Đã đến bước cuối cùng, câu nói làm mất hứng của Hạ Thời lại khiến Lục Nam Trầm dừng khựng lại.
Ánh mắt anh lạnh lẽo: "Hạ Thời! Cô chắc chắn là muốn tiếp tục giả ngu với tôi như thế này mãi sao?"
Hạ Thời kéo chiếc áo choàng tắm rơi ở bên cạnh lên che chắn cơ thể: "Tôi không hiểu anh đang nói gì cả?"
Lìn hành động của cô, Lục Nam Trầm không khỏi nhớ lại đêm nọ của mấy năm về trước, cảm giác đắm say khó cưỡng.
Cổ họng anh nghẹn lại, bàn tay thon dài một lần nữa đặt lên khuôn mặt hơi tái nhợt của Hạ Thời, cúi đầu từ từ ghé sát vào.
"Lần này cô trở về có mục đích gì?"
Đã bỏ chạy hơn bốn năm rồi, bây giờ đột nhiên quay về, bảo là không có mục đích gì thì anh quyết không tin.
Tim Hạ Thời đập rất nhanh, cô sợ Lục Nam Trầm phát hiện ra chuyện của hai đứa trẻ.
Cô rặn ra một nụ cười: "Lục tổng, e là anh bị bệnh hoang tưởng bị hại rồi đó? Mặc dù anh nhiều tiền lắm thế, nhưng tôi cũng đâu có thiếu tiền. Lần này tôi quay về chỉ là để giúp đỡ những người bẩm sinh bị tàn tật giống như tôi mà thôi."
Hạ Thời sợ anh không tin, còn tháo cả máy trợ thính xuống cho anh xem.
"Anh nói là biết tôi, vậy chắc hẳn phải biết từ nhỏ tai tôi đã nghe không rõ rồi."
Lục Nam Trầm nhìn chiếc máy trợ thính trong lòng bàn tay cô, không nói một lời, dần dần tiến lại gần cô. Khoảng cách gần đến mức có thể nghe thấy rõ nhịp thở và tiếng tim đập của nhau.
"Nếu đã nói là không biết tôi, vậy cô hãy nói cho tôi nghe xem, trong bốn năm qua, cô và Lãnh Trì đã làm những gì với nhau?"
Hơi thở của anh rất nặng nề, làn khí ấm áp phả thẳng vào mặt Hạ Thời.
Hạ Thời dường như có thể cảm nhận được trái tim anh đang đập liên hồi.
Cô nén lại cảm giác tủi hổ trong quá khứ, ngước mắt nhìn thẳng vào anh: "Lục tổng tò mò về quá khứ của tôi như vậy, không lẽ là đã thích tôi rồi sao?"
Trái tim Lục Nam Trầm thắt lại một nhịp.
Chính vào khoảnh khắc đó, anh buông mạnh tay ra.
"Cô suy nghĩ quá nhiều rồi."
Hạ Thời đã sớm biết người đàn ông này vốn là kẻ không có trái tim.
Đuổi theo anh ta hơn mười năm trời còn chẳng thể làm anh ta thích mình, huống chi là bây giờ.
Nhưng mà, không thích cũng tốt, như vậy khi cô một mình dắt Tiểu Cảnh và Tiểu Dật đi cũng sẽ chẳng cảm thấy áy náy hay tội lỗi gì.
Điện thoại của Hạ Thời vang lên tiếng chuông cuộc gọi video.
Vào giờ này chắc chắn là con trai gọi tới.
Hạ Thời thoát khỏi vòng tay của Lục Nam Trầm, khoác lại áo choàng tắm cẩn thận rồi lấy điện thoại cúp máy.
Toàn bộ loạt hành động của cô đều thu trọn vào tầm mắt Lục Nam Trầm.
"Cuộc gọi rác thôi." Hạ Thời nói xong liền quay lại nhìn anh: "Không phải anh muốn nói cho tôi biết chúng ta quen nhau thế nào sao? Tôi đi lấy rượu, chúng ta vừa uống vừa thong thả trò chuyện."
Cô quyết định vẫn nên đánh nhanh thắng nhanh.
Như vậy thì mới có thể lập tức xuất ngoại được.
Nói xong, Hạ Thời nhanh chóng đi lên tầng hai.
Cô mở chai rượu đã chuẩn bị từ trước, cùng một gói thuốc và một bộ dụng cụ lấy tinh dịch.













