Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 22: Ranh giới sụp đổ
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Đây mà là khuyên bảo sao? Rõ ràng là "dạy đời"!
Trước kia, từ người nhà Lục Nam Trầm cho đến trợ lý đặc biệt Hứa Mục, thư ký, rồi người làm ở nhà cũ, ai ai cũng có thể lên mặt dạy đời Hạ Thời. Mà Hạ Thời lại phải gượng cười đón nhận, phải mang ơn.
Nhưng bây giờ, cô không muốn tiếp tục làm tủi thân chính mình nữa.
Bàn tay buông thõng bên hông của Hạ Thời khẽ siết chặt lại.
Cô nhìn Hứa Mục một lần nữa, trong mắt đầy vẻ lạnh lẽo: "Anh ta tức giận thì có liên quan gì đến tôi?"
"Nếu anh không còn chuyện gì khác thì tôi không tiếp nữa."
Hứa Mục bị ánh mắt lạnh giội của cô làm cho giật mình.
Đến khi phản ứng lại thì cửa đã bị Hạ Thời đóng sập từ bên trong.
Đây là lần đầu tiên Hứa Mục bị ăn canh hến.
Phải biết rằng mấy năm trước, chỉ có anh lạnh nhạt với Hạ Thời, sao giờ lại đảo ngược thế này?
Lẽ nào cô thực sự không muốn lấy lòng Lục tổng nữa?
Hạ Thời biết, sau khi Hứa Mục trở về chắc chắn sẽ mách lẻo với Lục Nam Trầm.
Cô mệt mỏi ngồi xuống ghế sofa, chờ đợi sự trách phạt từ Lục Nam Trầm.
Đúng như cô nghĩ, sau khi Hứa Mục về đã thêm mắm thêm muối kể lại chuyện xảy ra ở đây cho Lục Nam Trầm nghe.
Hôm đó, gió lớn thổi cửa sổ kêu ken kẹt.
Hạ Thời co quắp trên sofa, rõ ràng là đầu mùa hè nhưng cô lại cảm thấy rất lạnh.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng chuông cửa vang lên, mãi sau cô mới nghe thấy.
Cô đứng dậy mở cửa, chẳng cần nhìn cũng cảm nhận được người đứng ở cửa là ai.
Dáng người cao lớn vạm vỡ của người đàn ông làm cô trông càng thêm nhỏ bé.
Hạ Thời ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu như giếng cổ của Lục Nam Trầm, bình thản lên tiếng: "Trợ lý Hứa nói với anh rồi sao?"
Sắc mặt Lục Nam Trầm lạnh như băng, ném một xấp ảnh xuống trước mặt Hạ Thời.
"Tôi vốn dĩ muốn giữ chút thể diện cho cô."
Hạ Thời ngẩn ra.
Cô cúi đầu thì thấy trên mặt đất là những tấm ảnh của mình và Lãnh Trì.
Ngoài một vài góc chụp mượn đà trông có vẻ mập mờ thì chẳng có gì bất thường cả.
Chưa đợi cô giải thích, Lục Nam Trầm lại nói: "Tôi vốn dĩ tưởng rằng trước đây đều là hiểu lầm, vốn tưởng cô rất đơn thuần, vốn dĩ từng nghĩ đến chuyện bắt đầu lại với cô."
Vốn dĩ! Vốn dĩ...
Tai Hạ Thời ù đi, cổ họng đắng ngắt, khi cất lời thì giọng đã khàn đục:
"Thế sao? Vậy thì thật xin lỗi, đã làm anh thất vọng rồi."
Kết hôn ba năm.
Cô tự nhận mình đã làm tròn trách nhiệm, chưa từng dính dáng đến bất kỳ người đàn ông nào.
Thế nhưng đến cuối cùng lại bị chụp cho cái danh tiếng như thế này.
Vành mắt Hạ Thời hơi ướt, cô nén nhịn tủi thân, bình tĩnh nhìn Lục Nam Trầm: "Đã như vậy thì chúng ta mau chóng ly hôn sớm đi. Lần trước là tôi thất hẹn, xin lỗi, lần này sẽ không thế nữa."
Lục Nam Trầm vốn tưởng Hạ Thời sẽ giải thích!
Không ngờ cô lại lần nữa đòi ly hôn!
Khoảnh khắc này, ngọn lửa giận mà anh cố đè nén bấy lâu không thể kiềm chế được nữa, anh áp sát về phía Hạ Thời.
"Nôn nóng muốn ở bên hắn ta đến thế sao?"
"Cô hiểu hắn ta được bao nhiêu? Nếu không nhờ có Lục Nam Trầm tôi thì cô nghĩ có người đàn ông nào thèm lấy cô??"
Hạ Thời bị anh dồn vào góc tường, nghe những lời độc địa đến cực điểm của anh mà không thể tin nổi.
Cái gì gọi là nếu không nhờ có anh?
Lục Nam Trầm không dừng lại, bàn tay to lớn đặt lên bờ vai gầy guộc của cô.
Cảm giác còn gầy hơn cả lần trước, gần như chỉ còn lại xương...
Tim anh khẽ chấn động, không hiểu vì sao cô lại gầy đến mức này.
"Anh đừng đụng vào tôi!"
Cảm giác đụng chạm nóng rực khiến Hạ Thời bừng tỉnh, mắt cô đỏ bừng, muốn đẩy Lục Nam Trầm ra.
Tuy nhiên chẳng có tác dụng gì.
Một người phụ nữ khỏe mạnh còn chưa chắc đã là đối thủ của một người đàn ông.
Phương chi là một người có thân thể ngày càng sa sút như cô...
Những nụ hôn dồn dập rơi xuống, mưa ngoài cửa sổ hình như càng lúc càng to.
Hạ Thời nằm gục trên chiếc giường lạnh lẽo, tai ù đi từng hồi, vùng bụng dưới càng đau co thắt từng cơn.













