Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 201: Cảm giác không phục dữ dội trong lòng Lục Nam Trầm bị áp chế xuống, anh nâng mặt Hạ Thời lên rồi hôn trực tiếp xuống.
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Hạ Thời lúc này mới phát hiện, tay anh lúc nãy đã bị thương, còn đang chảy máu.
Cô không hề xót xa, mà dùng lực né tránh anh.
"Có phải anh đã quên những gì tôi nói rồi không? Tôi sẽ không tiếp tục thực hiện thỏa thuận với anh nữa."
Môi của Lục Nam Trầm rơi trên má cô, nghe những lời cô nói, hơi thở của anh trở nên dồn dập.
Anh giải thích: "Tôi nợ Nguyễn Tinh Thần, bắt buộc phải trả."
Nợ Nguyễn Tinh Thần...
Cổ họng Hạ Thời như nghẹn một cục bông, nuốt không xong mà nhả cũng không xong: "Vậy anh không nợ tôi sao?"
Nguyễn Tinh Thần cứu mạng mẹ của anh!
Mà chính cô cũng từng cứu anh, tại sao anh lại đối xử bất công như vậy?
Lục Nam Trầm không biết suy nghĩ trong lòng cô, chỉ nghĩ rằng sự mắc nợ mà cô nói là việc lạnh nhạt suốt ba năm kết hôn.
"Tôi hứa, sau này sẽ sống tốt với em."
Đây là lần đầu tiên anh thỏa hiệp với người khác.
Những lời này, nếu như nghe thấy vào năm năm trước, Hạ Thời nhất định sẽ vui mừng khôn xiết, nhưng hiện tại cô không còn tin Lục Nam Trầm nữa.
"Tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi."
Lục Nam Trầm bế bổng cô lên, đi về phía trong nhà.
Đêm đến.
Hạ Thời bị Lục Nam Trầm ôm chặt trong lòng.
Lục Nam Trầm không hiểu tại sao bản thân lại không thể nào ngủ được, chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu anh lại hiện ra cảnh tượng căn nhà trống trăng trống hoác lúc anh trở về hôm nay.
Vết thương trên tay vẫn còn nhói đau.
Không biết đã qua bao lâu, Hạ Thời đột nhiên lên tiếng: "Tôi có thể hỏi về chuyện Nguyễn Tinh Thần cứu mẹ của anh không?"
Tại sao cô lại không biết một chút nào về việc này.
Lục Nam Trầm bèn kể cho cô nghe chuyện năm đó Cố Nhã và Thẩm Trạch bị người ta hãm hại, cùng đi chung một chuyến xe đến công ty thì gặp tai nạn, sau đó được Nguyễn Tinh Thần cứu giúp.
Hạ Thời nghe xong, trong mắt tràn đầy sự chấn động.
Đến tận bây giờ, cô mới biết tại sao Thẩm Trạch lại tốt với Nguyễn Tinh Thần như vậy, và cũng mới biết tại sao Lục Nam Trầm lại dung túng Nguyễn Tinh Thần đến thế...
Mới biết được chuyện mình cứu người đã bị Nguyễn Tinh Thần mạo nhận!
Cô nắm chặt lấy góc áo của Lục Nam Trầm, bàn tay run rẩy: "Nếu như... tôi nói là nếu như, người cứu mẹ của anh không phải là cô ta, mà là tôi, anh có tin không?"
Đôi mắt đen của Lục Nam Trầm bàng hoàng.
Anh còn chưa kịp lên tiếng, Hạ Thời đã vội nói: "Đừng nghĩ nhiều, vừa rồi tôi nói đùa thôi. Tôi buồn ngủ rồi, ngủ đây."
Hạ Thời nhắm hai mắt lại, cô cũng không biết bản thân bị làm sao nữa, sau khi nói ra rồi lại không dám chờ đợi câu trả lời từ Lục Nam Trầm.
Có lẽ do bị anh không tin tưởng quá nhiều lần, bị anh mỉa mai quá nhiều, bị lạnh nhạt quá lâu, nên cô đã không còn tin rằng anh sẽ tin mình nữa.
Sợ rằng vừa mở miệng ra, anh sẽ lại nói những lời làm tổn thương cô.
Hơn nữa chuyện này đã trôi qua hơn mười năm, cô lại không có bằng chứng để chứng minh bản thân, nói thêm nữa cũng chỉ là tự làm mình xấu hổ mà thôi.
Lục Nam Trầm cũng không để tâm đến lời cô nói, dù sao năm đó sau khi mẹ gặp nạn, lúc anh vội vã đến bệnh viện, người chăm sóc mẹ chính là Nguyễn Tinh Thần, tự tay anh đã nhìn thấy.
Ôm Hạ Thời trong lòng, rất lâu sau anh mới chìm vào giấc ngủ.
Sau khi ngủ thiếp đi, anh mơ thấy một giấc mơ, trong mơ Hạ Thời lại lén lút bỏ đi, lần ra đi này anh không còn tìm thấy cô nữa.
Lúc giật mình tỉnh dậy, trời bên ngoài còn chưa sáng, Lục Nam Trầm theo bản năng nhìn sang bên cạnh.
Hạ Thời đã rời khỏi vòng tay anh, nằm co quắp ở góc giường.
Lục Nam Trầm kéo cô trở lại vào lòng, ôm chặt thêm vài phần.
Anh muốn tiếp tục ngủ, nhưng tiếng chuông điện thoại rung lên, cầm lấy xem thì ra là Hứa Mục gọi đến.
Anh nhẹ nhàng ngồi dậy, đi ra ngoài ban công rồi mới bắt máy.
"Có chuyện gì?"
"Chủ tịch, vừa rồi quản lý tài chính đột ngột báo rằng, tài khoản cá nhân của anh bị hack, mất ngay hơn bảy mươi tỷ!"













