Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 185: Điểm Yếu Của Thẩm Trạch
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Mọi người xung quanh chỉ trỏ vào Thẩm Trạch.
Sắc mặt anh ta vô cùng xấu xí, đành phải lên xe trước.
Hạ Vân Cảnh lúc này đang trốn ở chỗ kín trong lớp học, có thể nhìn thấy tình hình phía Thẩm Trạch.
Thấy người đàn ông mãi không chịu đi, cậu không khỏi lo lắng.
Thẩm Trạch này quá thù dai rồi, thế mà lại tìm tới tận trường mầm non.
Hạ Vân Cảnh không hề biết Thẩm Trạch coi cậu là con trai anh ta, cứ nghĩ gã tới để trả thù.
Nhất thời cậu không biết phải làm sao, dù sao trốn được mùng một chứ sao trốn được rằm.
Đang lúc cậu suy nghĩ thì đồng hồ điện thoại vang lên, là dì Duy Duy gọi tới.
Hạ Vân Cảnh lập tức bắt máy: "Dì Duy Duy".
"Thằng ranh này, cháu ở đâu đấy? Dì đang ở cổng trường, sao không thấy cháu đâu". Triệu Duy Duy đứng trước cổng trường mầm non nhìn quanh.
Hạ Vân Cảnh phát hiện cô ấy vừa tới, mấy tên vệ sĩ hung tợn tìm kiếm mình khi nãy đã rời đi.
Cậu lập tức chạy ra ngoài.
"Con ở đây".
Triệu Duy Duy nhìn cậu có chút kỳ lạ: "Sao cháu không đứng ở cổng trường đợi dì?"
"Dì Duy Duy, cái chú lần trước lại tới nữa rồi..." Hạ Vân Cảnh đáng thương nhìn cô ấy, ánh mắt hướng về chiếc xe sang không xa.
Trong xe sang, Thẩm Trạch nhíu chặt lông mày, lập tức bảo tài xế: "Lái xe".
Nơi này là khu vực trường học lại đông trẻ em nên tài xế không dám nhấn ga, vừa nổ máy thì một người phụ nữ vẻ ngoài thuần khiết, mặt hơi phúng phính giậm giày cao gót hầm hầm đi tới.
Tày Triệu Duy Duy đập đập lên cửa kính xe, trừng mắt nhìn Thẩm Trạch trong xe.
"Thẩm đại thiếu gia, rốt cuộc anh muốn làm gì?"
Thẩm Trạch nhìn vẻ tức giận của cô ấy, nhất thời nghẹn lời.
"Anh là người trưởng thành mà lại đi chấp nhặt với một đứa trẻ, anh không biết xấu hổ sao?"
Triệu Duy Duy cảnh cáo anh ta: "Nếu lần sau tôi còn thấy anh quấy rối con tôi thì anh cứ chuẩn bị bóc lịch đi".
Dứt lời, không đợi Thẩm Trạch trả lời, cô ấy quay người dắt Hạ Vân Cảnh đi.
Hạ Vân Cảnh ngoảnh đầu nhìn chiếc xe của Thẩm Trạch, khóe môi nở một nụ cười, cậu hình như đã phát hiện ra điểm yếu của Thẩm Trạch rồi.
Trong xe sang, không khí như hạ xuống mấy độ.
Quấy rối?? Bóc lịch???
Anh ta nhìn con trai mình thì sao lại là quấy rối? Lại còn phải ngồi tù nữa chứ?
Khuôn mặt đẹp đẽ của Thẩm Trạch lúc xanh lúc trắng.
"Còn không mau lái xe!!" Anh ta hạ giọng.
Tài xế vội vã nhấn ga đi tiếp.
Khi Hạ Vân Cảnh được Triệu Duy Duy dắt ra xe, hai bóng người đứng cách đó không xa, một người là Cố Nhã, người kia là thư ký của bà.
Từ sau khi gặp Tiểu Cảnh, hễ có thời gian là Cố Nhã lại lấy cớ tới đón Lục Minh Phi để thăm cậu.
Hôm nay lại nhìn thấy mẹ của cậu nên Cố Nhã bước tới bắt chuyện.
"Cô là mẹ của Tiểu Cảnh sao?" Cố Nhã giậm giày cao gót bước tới.
Bà đã qua tuổi trung niên nhưng bảo dưỡng rất tốt, nhìn chỉ như hơn ba mươi.
Triệu Duy Duy không ngờ mình vừa đuổi được Thẩm Trạch lại tới thêm một bà dạ xoa.
Trước đây Cố Nhã chẳng ít lần ăn hiếp Hạ Thời.
Cô ấy không thèm cho Cố Nhã nét mặt tử tế: "Phải thì sao?"
Sắc mặt Cố Nhã cứng đờ.
Người thư ký bên cạnh định bước lên trách mắng Triệu Duy Duy liền bị bà ngăn lại.
Cố Nhã nặn ra một nụ cười dịu dàng.
Nụ cười này làm Triệu Duy Duy thấy thật kỳ quặc.
Trước kia cô theo cha tham gia tiệc tùng cũng từng gặp Cố Nhã vài lần, chưa bao giờ thấy bà cười, hôm nay lại cười với mình?
"Tiểu Cảnh đáng yêu quá, tôi muốn hỏi cô một chút, có thể cho bé theo Minh Phi về nhà họ Lục chơi vài ngày không?"
Cố Nhã quá thích Hạ Vân Cảnh nên vì cậu mà hạ thấp tư thái.
Vốn tưởng Triệu Duy Duy sẽ hớn hở đồng ý, không ngờ lại nghe cô ấy hừ lạnh một tiếng: "Không được, tôi sẽ không cho con tôi tới nơi xa lạ, nhỡ gặp phải kẻ có ý đồ xấu thì sao?"
Nói xong, cô ấy nhìn Hạ Vân Cảnh nháy mắt.
Hạ Vân Cảnh lập tức hiểu ý: "Bà Cố, tạm biệt bà".













