Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 170
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Phần eo của Hạ Thời đau nhói.
Hứa Mục sai người mang cho cô một ly nước.
"Cô Hạ, cô làm vậy để làm gì cơ chứ?"
Hạ Thời nhìn anh ta, hỏi ngược lại: "Cái gì gọi là làm vậy để làm gì? Tôi lại làm sai cái gì sao?"
Hứa Mục nghẹn lời.
"Tôi cảm thấy cô nên sống tốt với Lục tổng, chứ không phải vì người đàn ông khác mà làm những chuyện hạ thấp thân phận như thế."
"Nếu như những người khác trong Lục gia biết cô và Lãnh Trì mập mờ không rõ ràng thì danh dự của Lục tổng phải tính sao đây?"
Sống tốt với Lục tổng.
Danh dự của Lục tổng.
Họ sao không ai nghĩ cho cô cả thế?
Lục Nam Trầm từng coi cô như không khí, bạo lực lạnh, lại còn ở bên người phụ nữ khác, dùng đủ loại ngôn từ tổn thương cô, chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người chồng.
Cô bị những người xung quanh anh ăn hiếp, anh chưa từng giúp đỡ cô lấy một lần.
Bây giờ lại bảo cô sống tốt với anh.
Lại còn phải lo cho danh dự của anh nữa.
Trước đây cô rất tốt, vì danh dự và thể diện của anh mà ngay cả đi ra ngoài làm việc cũng không được.
"Các người đúng là không hổ danh là cấp trên cấp dưới của nhau."
Hôm nay Lục Nam Trầm vừa mới dẫn cô đi gặp Lãnh Trì, vì cái gì thì không nói cũng hiểu.
Bây giờ Hứa Mục lại bắt đầu yêu cầu cô.
Hứa Mục không hiểu sao Hạ Thời lại nói như vậy.
Anh ta cũng chỉ là có ý tốt nhắc nhở.
Dù sao Lục tổng hiện tại rõ ràng đã yếu thế rồi, chẳng phải Hạ Thời luôn chờ đợi những điều này sao?
"Cô Hạ, có những chuyện chỉ nên dừng lại ở mức độ vừa phải thôi, nếu như đi đến giới hạn thì có lẽ nước đã hất đi khó mà hốt lại được đấy."
Ý của Hứa Mục là Hạ Thời hiện tại làm nũng giận dỗi nhỏ nhặt thì được.
Nhưng cứ tiếp tục như thế này mãi thì Lục Nam Trầm rồi cũng sẽ có ngày mệt mỏi, lúc đó hai người sẽ thật sự không thể nào ở bên nhau được nữa.
Hạ Thời cũng không ngốc, nghe ra được ý tứ trong lời nói của anh ta.
"Trợ lý Hứa, xin hỏi anh có bạn gái chưa? Hay là anh đã có vợ rồi?"
Dưới gọng kính gọng vàng, đôi mắt hẹp dài của Hứa Mục hơi rung lên: "Có một vị hôn thê."
Nhắc đến vị hôn thê đó, anh ta có chút bất lực.
Tuy hai người quen biết và yêu nhau qua xem mắt, nhưng người phụ nữ đó quá trẻ con, thường xuyên nổi giận dỗi.
Anh ta vì công việc mà lỡ hẹn với cô ấy thế là liền đòi không kết hôn nữa.
Xem hôn nhân như trò đùa.
"Vậy cô ấy chắc là rất thích anh nhỉ?"
Hứa Mục cũng giống như ông chủ Lục Nam Trầm của anh ta, hoàn toàn sẽ không nghĩ cho người khác, đối xử với người khác lạnh lùng độc miệng.
Vị hôn thê đó của anh ta nếu như không thích anh ta thì e là sẽ không đồng ý gả cho anh ta đâu.
"Chúng tôi là hợp nhau, không tính là thích." Hứa Mục đáp.
"Hy vọng sau này anh cũng luôn giữ được cách nói này."
Hạ Thời nói xong liền cúi đầu xử lý công việc của mình.
Hứa Mục không hiểu câu này của cô có ý gì, cũng không tiếp tục trò chuyện nữa.
Sau khi anh ta đi ra khỏi văn phòng tổng giám đốc liền lấy điện thoại lên, vừa hay nhìn thấy tin nhắn do vị hôn thê gửi tới: "Lại tăng ca, lần nào cũng là tăng ca, anh đi kết hôn với công ty luôn đi, em không muốn ở bên anh nữa."
Gân xanh bên thái dương Hứa Mục giật giật.
"Lại bắt đầu rồi, cô cứ tiếp tục làm nũng giận dỗi đi."
Không kết thì không kết.
Anh ta đâu phải không tìm được người phụ nữ khác để kết hôn.
Biết sớm cô ấy trẻ con như vậy thì ban đầu đã không lãng phí thời gian yêu đương với cô ấy rồi.
Lục Nam Trầm và Lãnh Trì sau khi đi vào văn phòng thì mãi cho đến buổi trưa mới đi ra.
Cả hai người đều không lộ sắc mặt, không ai biết hai người đã bàn chuyện gì, bàn bạc ra sao.
Hạ Thời rất lo lắng cho Lãnh Trì.
Ở trong nước, Lục Nam Trầm che cả bầu trời, rất nhiều dự án của anh đều bị đình trệ không tiến triển được.
Lãnh Trì vừa đi ra liền tìm đến cô.
"Đi thôi, chúng ta cùng đi ăn cơm."
Hôm qua sinh nhật của cô không thể ở bên cô, anh luôn cảm thấy rất hối hận.
Hạ Thời nhìn ra phía sau anh.
"Yên tâm đi, Lục Nam Trầm còn có công việc phải bận, hơn nữa chẳng phải anh ta đã nói rồi sao, bảo em tiếp tôi mà?" Lãnh Trì biết cô lo lắng điều gì liền an ủi cô.
"Được."
Hạ Thời nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc, đi ra khỏi văn phòng cùng Lãnh Trì.
Họ vừa rời đi, các thư ký bên ngoài văn phòng tổng giám đốc liền xì xầm bàn tán.
"Cô Hạ này rốt cuộc là thần thánh phương nào thế nhỉ? Vừa làm việc trong văn phòng của Lục tổng chúng ta, lại vừa được ông chủ khác đưa ra ngoài."
Đa số họ là những người mới được tuyển dụng trong vài năm gần đây.
Lục Nam Trầm yêu cầu rất cao đối với những người xung quanh, ngoại trừ Hứa Mục thì chưa có ai có thể ở lại bên cạnh anh lâu dài.
Nhưng cũng có tiền bối thâm niên quen biết Hạ Thời.
Người phụ nữ khoanh tay trước ngực, nét mặt đầy vẻ khinh bỉ: "Cô ấy mà các cô cũng không biết sao?"
"Vợ cũ của Lục tổng chúng ta đấy."
Lời này vừa thốt ra, xung quanh lập tức trở nên im lặng như tờ.
"Vợ cũ của Lục tổng chẳng phải đã chết rồi sao?"
"Ai biết được sao lại sống lại chứ?"
Người phụ nữ nói xong lại xua xua tay: "Được rồi, đừng thảo luận nữa, tiếp tục làm việc đi."
Cô ta tỏ vẻ công ra công tư ra tư.
Nhưng trong lòng lại vô cùng ghét Hạ Thời.
Một người khiếm thính, hiện tại lại không có thân phận địa vị, một người phụ nữ vô tích sự thì làm sao xứng với Lục tổng?
Muốn làm thư ký của Lục Nam Trầm đều phải là những người có lý lịch sạch sẽ và kinh nghiệm phong phú.
Lục Nam Trầm từ phòng họp đi ra thì nghe tin Hạ Thời đã cùng Lãnh Trì đi ra ngoài.
Anh không nổi giận mà bảo vệ sĩ gửi một vị trí cho mình.













