Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 162
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Sau khi Lãnh Trì đến đây.
Triệu Duy Duy ra sức ra hiệu bằng mắt với Hạ Vân Cảnh: "Hạ Vân Cảnh, có phải con buồn ngủ rồi không?"
Hạ Vân Cảnh chỉ cảm thấy những động tác nhỏ này của người dì hời quá lộ liễu.
"Vâng, con buồn ngủ rồi."
Cậu bé ngáp một cái.
"Vậy dì đưa con đi ngủ nhé?"
Triệu Duy Duy lại nói với Lãnh Trì và Hạ Thời: "Phòng đã chuẩn bị xong rồi, hai người cứ trò chuyện, tôi và Hạ Vân Cảnh đi ngủ trước đây."
"Cảm ơn."
"Không có gì."
Triệu Duy Duy xếp chỗ cho Hạ Vân Cảnh ngủ trước, sau đó kéo Hạ Thời ra một góc.
"Tớ đã chuẩn bị cho hai người một gian phòng siêu rộng."
Hạ Thời có chút ngơ ngác: "Chúng tớ?"
"Ừ, bên trong có chiếc giường rộng ba mét, muốn làm gì cũng được."
"Đừng nói nhảm, tớ và anh ấy chỉ là bạn bè."
"Hiểu rồi, tớ đều hiểu cả, tớ đi ngủ đây, tạm biệt."
Triệu Duy Duy nhanh chóng trở về phòng mình.
Hạ Thời có chút bất lực, xem ra hôm nay cô phải ngủ ở ghế sofa rồi.
"Lãnh Trì, anh đi máy bay cả ngày chắc mệt rồi. Để tôi đưa anh về phòng nghỉ ngơi."
Lãnh Trì tiến đến trước mặt cô, nhìn cô đăm đuối: "Chẳng phải đã nói rồi sao, đêm nay tôi sẽ ở bên em mừng sinh nhật?"
"Vậy đợi đến mười hai giờ rồi ngủ?"
"Được."
Chỉ còn vài phút nữa là đến mười hai giờ.
Lãnh Trì nhìn thời gian, muốn đợi đúng giờ để bày tỏ lòng mình với cô.
Nhưng anh còn chưa kịp đợi đến lúc đó thì tiếng chuông điện thoại của Hạ Thời đã dồn dập vang lên.
"Tôi nghe điện thoại một chút." Hạ Thời có chút ngại ngùng cầm điện thoại lên.
Mở ra xem, trên màn hình cuộc gọi là ba chữ lớn Lục Nam Trầm.
"Cho cô một phút, ra đây." Đầu dây bên kia, Lục Nam Trầm mang theo giọng điệu ra lệnh.
Ra ngoài?
Hạ Thời nắm chặt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Anh đang ở đây sao?"
"Cô nói xem?"
Lục Nam Trầm dứt lời liền cúp máy.
Hạ Thời nhìn điện thoại bị ngắt kết nối, quay đầu nhìn Lãnh Trì, có chút ngại ngùng: "Xin lỗi, tôi đột nhiên có việc phải về."
Lãnh Trì vốn muốn hỏi cô có chuyện gì, nhưng thấy nét mặt cô căng thẳng, dáng vẻ vội vàng nên không hỏi thêm, gật đầu: "Được, chú ý an toàn."
Hạ Thời cầm lấy túi xách, nhanh chóng rời đi.
Lãnh Trì lặng lẽ đứng dậy đi ra ban công, nhìn bóng lưng cô biến mất trước mắt, ánh mắt phức tạp.
Bên ngoài biệt thự, một chiếc Cadillac màu đen nhám đỗ ở cổng lớn như hòa làm một với đêm tối đập vào mắt.
Hạ Thời nghi ngờ bước tới.
Cửa xe chậm rãi hạ xuống, Lục Nam Trầm lúc này đang ngồi ở ghế lái, góc mặt lạnh cựu, khí lạnh quanh người khiến nhiệt độ trong xe cũng hạ thấp xuống.
Anh nhìn Hạ Thời vội vã đi ra, trong đôi mắt đen tuyền đầy vẻ lạnh lẽo: "Lên xe."
Đây là khu biệt thự riêng tư.
Hạ Thời không biết anh làm cách nào vào được, cô kéo cửa xe ra, ngồi vào ghế phụ.
Lục Nam Trầm khởi động xe, lái ra khỏi khu biệt thự.
Khi đi ra, Hạ Thời mới phát hiện bên ngoài cổng lớn lại đứng đầy vệ sĩ đen kịt.
Trong lòng cô vô cớ dấy lên nỗi sợ hãi.
Lục Nam Trầm bất ngờ lên tiếng: "Xem ra hôm nay cô chơi rất vui vẻ?"
"Cũng bình thường." Hạ Thời không hiểu ý anh là gì.
"Vậy lừa tôi, có phải cũng rất vui không?" Lục Nam Trầm vừa nói vừa nhấn ga hết cỡ.
Cảnh vật lao nhanh qua cửa sổ khiến Hạ Thời càng thêm kinh hãi.
"Lừa anh cái gì?" Cô giả vờ bình tĩnh.
Lục Nam Trầm không ngờ đến nước này mà cô vẫn còn giả ngu giả ngơ, đột ngột phanh gấp.
Vì quán tính, Hạ Thời suýt chút nữa đã đập đầu vào trước.
Cô còn chưa kịp phản ứng thì người đàn ông đã chồm tới, bàn tay lớn nắm chặt lấy cánh tay cô, cảm giác như muốn bóp碎 xương cô.
Trong đêm tối mịt mùng, ánh sáng trong xe rất mờ, Hạ Thời chỉ có thể nhìn thấy mơ hồ gương mặt của Lục Nam Trầm, không phát hiện ra lúc này đuôi mắt anh đang ửng đỏ.













