Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 144
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Sáng sớm hôm sau, khi Hạ Thời tỉnh dậy thì đã thấy bóng dáng bận rộn trong căn bếp mở.
Áo sơ mi màu nhạt, quần dài màu xám, thắt tạp dề ngang hông, dáng vẻ nấu cháo của người đàn ông khiến Hạ Thời không khỏi ngạc nhiên.
Cô chưa từng thấy Lục Nam Trầm nấu ăn bao giờ.
Chỉ nghe từ miệng Nguyễn Tinh Thần rằng anh biết nấu ăn, còn tự tay nấu cho Nguyễn Tinh Thần ăn nữa.
Lục Nam Trầm nghe thấy tiếng bước chân trên tầng liền ngẩng đầu nhìn lên.
"Dậy rồi à? Lại đây ăn cháo." Anh vừa nói vừa múc hai bát cháo đặt lên bàn ăn.
Hạ Thời không phát hiện ra trong bồn rửa bát đang chất đống một nồi cháo nấu hỏng.
Trên ngón tay thon dài đẹp đẽ của Lục Nam Trầm còn bị bỏng đỏ một mảng.
Sinh ra đã ngậm thìa vàng, anh đừng nói là nấu ăn, ngay cả rửa bát cũng không biết, trong cuộc sống thường ngày hoàn toàn là một kẻ vô dụng, nồi cháo này là anh mới học cấp tốc trên mạng sáng nay.
Lục Nam Trầm nhìn bàn tay bị bỏng đỏ của mình, tự thầm nghĩ, nấu ăn cũng đâu có khó...
Anh cũng không hiểu sao sáng sớm ra lại hứng chí lên nấu cháo, có lẽ là vì đêm qua đã nói những lời không nên nói nên trong lòng có chút áy náy.
Hạ Thời đi tới phòng ăn, nhìn bát cháo hải sản trong bát thì ngẩn ngơ hồi lâu, không hề động thìa.
Lục Nam Trầm tưởng là do mình nấu không ngon liền kéo ghế ngồi xuống, nếm thử một ngụm trước, hương vị bình thường, ăn được.
"Nếu không muốn ăn thì có thể bỏ đi." Nói xong, anh tự mình uống cháo nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào mặt Hạ Thời.
Hạ Thời cầm thìa lên, múc một muỗng cháo, lẩm bẩm thành tiếng: "Đây là lần đầu tiên có người nấu cháo hải sản cho tôi..."
Lục Nam Trầm không nhận ra hàm ý trong lời nói của cô.
"Ăn nhiều vào."
Hạ Thời ăn một ngụm, sau đó lại hỏi anh: "Chúng ta quen nhau hình như được 17 năm rồi nhỉ?"
Lục Nam Trầm làm sao nhớ mấy chuyện này.
"Ừm, mười mấy năm."
Hạ Thời đút từng muỗng cháo vào miệng, thì thầm nhỏ đến mức khó nghe thấy: "... Mình ngốc thật."
Lục Nam Trầm không nghe rõ: "Cô nói gì cơ?"
"Tôi nói cháo ngon lắm."
"Lần nào cô cũng làm món cá, đây cũng là lần đầu tiên tôi thử làm." Lục Nam Trầm nói.
Hạ Thời ăn hết cả bát cháo.
"Ăn no chưa? Nếu chưa no để tôi đi múc thêm cho cô." Lục Nam Trầm đứng dậy định đi múc cháo nhưng lại không nhận được phản hồi từ Hạ Thời.
Anh quay lại nhìn cô lần nữa mới phát hiện trên cổ và tay cô đã nổi đỏ một mảng lớn.
"Có chuyện gì thế này?" Ánh mắt anh biến sắc.
"Tôi bị dị ứng hải sản."
Hạ Thời nhìn anh, nhẹ nhàng nói.
Hai người quen nhau mười bảy năm, kết hôn hơn ba năm, vậy mà anh lại không hề hay biết.
Trong đầu Lục Nam Trầm vang lên một tiếng nổ lớn, anh vội vã bế xóc cô lên xe, lao nhanh đến bệnh viện.
Trên đường đi, anh giận dữ nói: "Cô bị điên rồi à? Dị ứng mà không biết bảo tôi một tiếng?"
"Tôi từng nói với anh rồi, chắc là anh quên thôi."
Hạ Thời không phải chưa từng nói cho anh biết.
Hồi đó cô mới học cấp ba, đến nhà cũ họ Lục ăn Tết cùng mọi người.
Lục Nam Trầm thấy cô ở trên mâm không ăn no nên đã lén dẫn cô đi ăn đồ ngon.
Lúc đó cô đã bảo với anh rằng cô không ăn được hải sản, sẽ bị dị ứng.
Hạ Thời nhớ rất rõ, lúc đó anh đã nói: "Anh nhớ rồi, sau này tuyệt đối sẽ không quên."
Thế nhưng Lục Nam Trầm lại chẳng thể nhớ ra nổi việc cô từng nói không ăn được hải sản.
Anh chỉ nhớ mỗi lần về nhà, Hạ Thời đều chuẩn bị cho anh những món ăn liên quan đến hải sản.
Anh mặc nhiên nghĩ rằng cô cũng thích ăn.
Hạ Thời dường như đoán được suy nghĩ trong lòng anh, lại lên tiếng: "Trước đây tôi thường xuyên làm cá cho anh không phải vì tôi thích, mà là vì anh thích."
Ngực Lục Nam Trầm lại càng thêm ngột ngạt.
Đoạn đường đến bệnh viện tưởng chừng như dài vô tận.
"Cô không cần thiết phải làm như vậy." Hồi lâu sau, Lục Nam Trầm mới thốt ra một câu.
Hạ Thời lúc này mới nhận ra sự hy sinh trước đây của mình rốt cuộc đổi lại chỉ là một câu "không cần thiết phải làm như vậy".
Bản thân trước kia đúng là ngốc nghếch thật.
"Giờ tôi biết rồi, sau này sẽ không thế nữa."
Sẽ không bao giờ đối tốt với người không yêu mình nữa.













