Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 105
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Lục Nam Trầm còn tưởng là Hạ Thời nên nhanh chóng cầm điện thoại lên, nhưng vừa mở ra xem thì hóa ra lại là Nguyễn Tinh Thần.
Anh có chút mất kiên nhẫn nghe điện thoại, đầu dây bên kia vang lên giọng nói nghẹn ngào của Nguyễn Tinh Thần: "Anh Lục, anh giúp em với, những chuyện trên mạng đều là có người cố tình bịa đặt."
Chuyện trên mạng?
Lục Nam Trầm nhớ lại chuyện trên bản tin ở tiệc thọ nói Nguyễn Tinh Thần đạo nhái.
"Hôm nay có người gửi thư luật sư cho em và công ty, nói bài hát mới 《A Light In The World》 của em là đạo nhái."
"Có một luật sư còn lên mạng bịa đặt nói từ trước đến nay em đều dựa vào đạo nhái để nổi tiếng, bây giờ em thật sự không biết phải làm sao nữa."
Lục Nam Trầm nghe xong không khỏi nhíu mày.
"Thấy rồi."
Lục Nam Trầm cúp điện thoại, sau đó gửi một tin nhắn cho bộ phận pháp chế, ý bảo xử lý kẻ bịa đặt.
Anh không lên mạng xem tin tức và cũng chẳng có hứng thú đó.
Thế nên anh không hề biết trên mạng viết rằng Nguyễn Tinh Thần từ sau khi sinh ra đã dựa vào tài trợ để lấy tài nguyên thế nào, sau khi ra nước ngoài lại dựa vào đàn ông giàu có để ngoi lên ra sao, rồi lại đạo nhái chèn ép từng người bị đạo nhái như thế nào.
Càng không biết luật sư trong miệng Nguyễn Tinh Thần chính là Triệu Duy Duy - bạn của Hạ Thời.
Triệu Duy Duy tự tay viết bài về lịch sử nổi tiếng của Nguyễn Tinh Thần, rất nhanh đã lao thẳng lên vị trí số một trên bảng tìm kiếm hot.
Cô chỉ muốn trút giận giùm cho cô bạn thân của mình!
Thế nhưng chưa đầy nửa tiếng sau, toàn bộ các bài viết tìm kiếm hot đều bị gỡ xuống.
Một tiếng sau.
Hạ Thời đang chuẩn bị đến công ty thì nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát gọi tới, bảo cô đến bảo lãnh cho Triệu Duy Duy.
Cô còn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì, vội vội vàng vàng chạy tới đồn cảnh sát.
Cái nhìn đầu tiên đập vào mắt là Nguyễn Tinh Thần ăn mặc trang điểm xinh đẹp đang ngồi ở khu vực chờ cùng bạn của cô ta là Hà Duyệt.
Nguyễn Tinh Thần thấy cô đi tới liền đứng dậy bước đến trước mặt cô, ra tay phủ đầu trước.
"Hạ Thời, tôi biết cô ghét tôi, nhưng sao cô có thể để bạn của cô lên mạng bịa đặt vu khống tôi cơ chứ?"
"Cô có biết tôi đi đến ngày hôm nay khó khăn nhường nào không?"
"Cô ấy suýt nữa thì hủy hoại tôi rồi!!"
Hà Duyệt lập tức tiến lên hùa theo: "Tinh Thần, cậu nói nhiều lời với loại người không có đạo đức như cô ta làm gì?"
"Nên để bạn cô ta ngồi tù rục xương thì họ mới biết thế nào là cái giá của việc bịa đặt!"
Hạ Thời đại khái đã hiểu ra chuyện gì: "Nếu Duy Duy có chuyện gì, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho các người!"
Cô đi về phía khu vực bảo lãnh, mới đi được hai bước thì giọng nói của Nguyễn Tinh Thần lại vang lên từ phía sau.
"Hạ Thời, bắt Triệu Duy Duy không phải là quyết định của tôi, mà là do anh Lục cho người làm đấy."
Sở dĩ Hạ Thời nhận được điện thoại bảo lãnh là do Nguyễn Tinh Thần bảo người ta gọi, cô ta cố tình muốn cho Hạ Thời thấy được hậu quả của việc đối đầu với mình.
Bước chân của Hạ Thời khựng lại một chút, không nói gì mà tiếp tục đi về phía trước.
Một tiếng sau.
Hạ Thời đã không thể bảo lãnh Triệu Duy Duy ra ngoài, bởi vì bộ phận pháp chế của Lục Nam Trầm đã ra tay.
Triệu Duy Duy ít nhất phải bị tạm giam bảy ngày.
Triệu Duy Duy giả vờ như không có chuyện gì: "Không sao đâu, coi như là trải nghiệm cuộc sống đi."
"Xin lỗi cậu." Hạ Thời không biết nên nói gì, chỉ biết xin lỗi.
Cô hiểu rõ Duy Duy đăng những thứ đó lên mạng đều là vì mình.
Cũng hiểu rõ Duy Duy bị bắt cũng là vì mình.
"Đừng xin lỗi, người sai đâu phải là cậu."
"Lục Nam Trầm đúng là chẳng ra gì, trên mạng tớ đăng nhiều bằng chứng như vậy, anh ta bị mù rồi sao? Tại sao vẫn cứ bênh vực con mụ đó chứ?"
"Tớ thật sự không hiểu nổi, cô ta có gì tốt chứ? Đàn ông ai nấy đều mù mắt hết rồi, cứ cắm đầu bảo vệ cô ta!"
Hạ Thời giơ tay nhẹ nhàng ôm lấy cô, không biết nên nói gì cho phải.
Bởi vì dù là trước đây khi cô và Lục Nam Trầm kết hôn hay là hiện tại, anh vẫn luôn đứng về phía Nguyễn Tinh Thần.
Bất kể đối phương đúng hay sai.
Triệu Duy Duy biết người đau lòng nhất lúc này chắc chắn là Hạ Thời.
"Hạ Thời, cậu đừng buồn, anh ta chỉ là một tên tồi tệ, không đáng đâu."
Cổ họng Hạ Thời nghẹn ngào.
"Tớ không buồn, tớ đã sớm không còn yêu anh ta nữa rồi."













