Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 103
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Hạ Vân Dật mấp máy khuôn miệng nhỏ, tiếp tục kích thích Lục Nam Trầm: "Chú ơi, chú bắt giam cháu có phải là vì tiền không? Cháu nói cho chú biết nhé, ba cháu chẳng có gì ngoài tiền đâu."
"Cháu là cục cưng của ba, chú bắt cháu là đúng người rồi đó."
Lục Nam Trầm: "..."
"Ba cháu nhiều tiền lắm quyền như vậy, sao đến cả cháu cũng không bảo vệ nổi, lại để cháu bị tôi bắt thế này?"
Hạ Vân Dật nghẹn lời.
Cậu không ngờ người cha tồi này của mình cũng biết mỉa mai người khác gớm thật.
Xem ra cũng không phải là tay vừa.
Cậu không trả lời mà đột nhiên ôm lấy cái bụng nhỏ của mình, chân mày nhíu chặt lại.
Lục Nam Trầm nhận ra cậu có điểm bất thường: "Sao thế?"
"Đau bụng quá." Giọng nói của Hạ Vân Dật vô cùng yếu ớt.
May mắn là khi Lục Nam Trầm đến đây có đưa theo bác sĩ riêng.
Anh trực tiếp bảo bác sĩ sang chiếc xe này kiểm tra cho Hạ Vân Dật.
Nhưng sau khi bác sĩ xem xét thì lại không khám ra được vấn đề gì.
"Lục tổng, tôi đã kiểm tra kỹ phần bụng của tiểu thiếu gia rồi, không có vấn đề gì cả."
Hạ Vân Dật vừa ôm bụng vừa lăn lộn trên giường.
"Đau quá đi mất, cháu sắp chết rồi... hu hu hu..."
Bác sĩ: "..."
Lục Nam Trầm nhìn khuôn mặt trắng bệch của Hạ Vân Dật, trông không giống như đang giả bệnh.
"Có phải vì trên xe không có thiết bị y tế nên không kiểm tra ra được không?"
"Cũng có khả năng này." Bác sĩ cẩn thận đáp.
Ánh mắt Lục Nam Trầm tràn ngập sự lạnh lẽo.
"Ban đầu chẳng phải bảo là không sao sao? Thế nào tôi hỏi tới thì lại bảo có khả năng?"
Bác sĩ sợ tới mức lập tức không nói nên lời, rõ ràng nhiệt độ điều hòa trong xe rất thấp nhưng ông ta lại đổ mồ hôi hột vì sợ.
Hạ Vân Dật lúc này mới giải vây cho bác sĩ.
"Chú ơi, chú đừng trách bác này, bụng của cháu hay bị đau lắm."
"Mỗi lần ba đều áp cái mặt ấm áp vào bụng cháu là cháu hết đau liền."
"Chú ơi, hay là chú cũng áp mặt vào bụng cháu đi?"
Lục Nam Trầm cạn lời.
Đây là phương pháp điều trị kiểu gì vậy, áp mặt ấm vào bụng?
Ánh mắt anh đầy sự chán ghét.
Hạ Vân Dật nước mắt ngắn nước mắt dài: "Chú ơi, chú không muốn để cháu đau đến chết đấy chứ?"
Lục Nam Trầm nhìn sang bác sĩ: "Lấy chút nước nóng lại đây."
Bác sĩ vội vàng tìm một cái chai đựng nước nóng mang tới để chườm bụng cho Hạ Vân Dật.
Nhưng Hạ Vân Dật nhất quyết không chịu.
"Ba cháu toàn dùng mặt thôi, cái đồ gì của bác thế kia, cầm ra xa chút đi, cháu không cần đâu."
"Hu hu hu, cháu sắp chết rồi, ba ơi, không có ba cháu biết sống sao đây..."
Trong xe sang tràn ngập tiếng khóc lóc om sòm của đứa trẻ.
Lục Nam Trầm bất đắc dĩ đặt bàn tay lên bụng cậu bé.
"Được chưa?"
Hạ Vân Dật vẫn không chịu buông tha: "Hu hu hu, ba cháu toàn dùng mặt thôi mà."
Lục Nam Trầm mất kiên nhẫn: "Còn khóc nữa là tôi vứt cháu xuống xe cho té chết bây giờ."
Hạ Vân Dật: "..."
Đồ thú vật!
Hai từ "té chết" mà lại có thể nói với một đứa trẻ con sao?
Người cha tồi này của cậu đúng là không có một chút kiên nhẫn nào.
Một là Hạ Vân Dật sợ anh thật sự sẽ ném mình xuống xe, hai là cơ thể quá yếu ớt không thể tiếp tục quậy phá được nữa.
Không lâu sau, cậu lại thiếp đi.
Tuy nhiên sau khi ngủ thiếp đi, cậu vẫn ngủ không yên giấc, đôi lông mày thỉnh thoảng lại nhíu chặt, trông rất khó chịu.
Lục Nam Trầm ngồi bên cạnh cậu, nhìn kỹ thì đường nét của cậu bé có vài phần giống với Hạ Thời.
Nhưng Hạ Thời ngoan ngoãn như vậy, sao lại sinh ra một đứa con trai thích khóc quấy quậy phá như thế này?
Trong lòng Lục Nam Trầm nghĩ như vậy nhưng trong mắt lại không có nửa điểm ghét bỏ, bàn tay đặt trên bụng cậu bé chưa từng rời đi.
Hạ Vân Dật nửa tỉnh nửa mơ, khi mở mắt ra lần nữa thì đã ở trên chuyên cơ riêng.
Cậu nhìn bàn tay to lớn ấm áp vẫn đang đặt trên bụng mình, trong lòng có chút mơ hồ, thầm hỏi không thành tiếng:
"Có phải cha thật sự không yêu tụi con không?"













