Vợ Của Phong Thiếu Mang Thai Bỏ Trốn – Chương 20: Anh có để một người không yêu sinh con không
Vợ Của Phong Thiếu Mang Thai Bỏ Trốn
"Tỉnh... tỉnh rồi..."
"Xin lỗi cô ấy đi."
"Xin... xin lỗi... tôi uống nhiều quá nên làm loạn, nhận nhầm cô thành bạn gái cũ. Xin lỗi, thực sự xin lỗi..."
"Không sao..." Cô khẽ nói, bám vào tường đứng dậy. Đầu gối thực sự quá đau, lúc đứng dậy cô không đứng vững nên thân hình lại một lần nữa đổ sụp xuống. Nhìn dáng người cô lảo đảo như sắp ngã, Phong Yến căn bản không nghĩ ngợi gì nhiều liền vươn tay ra ôm chặt lấy cô vào lòng.
Thân hình nhỏ nhắn mềm mại của cô lọt vào lòng anh, một mùi hương thoang thoảng xộc vào mũi, không giống mùi nước hoa mà giống như mùi hương tự nhiên trên cơ thể cô, khiến tâm hồn sảng khoái, vậy mà lại có một cảm giác quen thuộc nhàn nhạt. Anh chưa kịp phân biệt kỹ càng thì cả người cô đã giống như chim sợ cành cong, cố đẩy anh ra. Anh không thích sự vùng vẫy của cô, cau mày lạnh lùng nói: "Nếu không muốn lại bị ngã thì hãy ngoan ngoãn chút đi."
Nghe vậy cô lập tức im lặng ngay. Cô ngã một cái thì không sao, nhưng còn đứa trẻ trong bụng thì sao? Cô nhẫn nhịn chịu đựng, chỉ là ở trong lòng anh cô thấy có chút bất an. Kể từ khi biết mang thai con của anh, cô vẫn luôn cẩn thận từng chút một, thậm chí không dám nhìn anh vì chột dạ.
"Đi được không?" Anh hỏi.
"Được." Cô thử đi hai bước, thân hình loạng choạng, anh thấy vậy liền trực tiếp bế bổng cô lên theo kiểu công chúa.
Bất ngờ mất thăng bằng khiến cô theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ anh. Phong Yến cũng hơi khựng lại, thân hình chỉ cứng đờ một thoáng rồi nhanh chóng bình phục. Cô thực sự quá gầy, anh đều cảm thấy nhà họ Phong một năm qua không cho cô ăn uống gì hay sao. Bế trong lòng mà chẳng thấy chút trọng lượng nào. Anh đưa cô rời khỏi nhà vệ sinh, đối tác lập tức chạy lại, thấy anh đang bế người thì sững sờ.
"Phong tổng, đây là..."
"Hẹn dịp khác chuyện trò nhé, tôi có việc bận phải đi trước đây."
"Không cần phiền phức đâu, tôi có thể tự bắt taxi về được."
"Tôi đưa cô về." Lời này của anh không phải là thương lượng mà là ra lệnh. Để cô đi một mình anh không yên tâm. Anh bế cô lên xe, định đưa cô đến bệnh viện nhưng cô sống chết không chịu đi, nhất quyết chỉ cần mua ít thuốc mỡ là được. Anh không thắng nổi cô nên dừng trước cửa hiệu thuốc, mua thuốc mỡ tan bầm tím, nước sát trùng này nọ.
Phong Yến vặn nắp lọ thuốc ra định tự mình bôi cho cô, không ngờ bàn tay mềm mại ấm áp của cô đã vươn tới.
"Để tôi tự làm cho." Anh nghe vậy im lặng một thoáng rồi đưa đồ cho cô. Cô tự bôi thuốc cho mình, đau đến mức liên tục hít vào những luồng khí lạnh nhưng không hề thốt ra một tiếng kêu đau nào. Bôi thuốc xong vành mắt cô đã đỏ hoe nhưng không hề rơi một giọt lệ nào.
"Hôm nay, cảm ơn anh nhé." Cô nói đầy vẻ biết ơn.
"Nên làm thôi." Anh bình thản đáp lại và nói: "Tôi đưa cô về."
"Được." Anh lái xe đến dưới lầu công ty nơi cô thực tập.
"Tôi đưa cô lên nhé."
"Thôi thôi không cần đâu, trên lầu toàn là đồng nghiệp thôi, anh dù sao cũng là chồng cũ, nên tránh đi chút thì hơn." Cô vội vàng nói.
"Vậy được rồi, cô đi đứng cẩn thận."
Cô đang định mở cửa xe bước xuống thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó, không nhịn được vẫn hỏi ra một câu.
"Cái đó... Phong Yến, anh có để một người mà anh không yêu sinh con cho anh không?" Cô yếu ớt hỏi.
"Sẽ không có tình huống đó đâu." Cho đến giờ anh chỉ có một mình Thời Thanh Linh là phụ nữ nên không tồn tại giả thuyết này.
"Tôi nói là nếu như cơ."
"Không có nếu như." Thái độ của anh quả quyết và kiên định, không cho phép phản bác khiến lòng cô lạnh đi một nửa. Cô không tiếp tục hỏi thêm nữa, câu hỏi phía sau đã không còn ý nghĩa gì. Anh chắc chắn sẽ không để đứa trẻ tồn tại, cô tuyệt đối không thể để Phong Yến biết mình mang thai.
Cô vội vàng mở cửa xe bước xuống, đầu không dám ngoảnh lại, cũng chẳng màng đến cái đau ở đầu gối, giống như phía sau có thú dữ đang đuổi theo vậy. Phong Yến nhìn theo bóng lưng cô rời đi, trái tim khẽ run rẩy, không biết tại sao mỗi khi ở bên cạnh cô anh luôn cảm thấy có chút kỳ lạ. Một cảm giác không thể diễn tả được bằng lời.













