Vợ Của Phong Thiếu Mang Thai Bỏ Trốn – Chương 18: Lúc cô thê thảm, còn anh thì hào quang vạn trượng
Vợ Của Phong Thiếu Mang Thai Bỏ Trốn
Anh khẽ nhíu mày, không hài lòng với hành động quá mức khiêm nhường của Thời Thanh Linh.
"Nếu đã là hiểu lầm thì nói rõ ra là được rồi."
Thời Thanh Linh nghe vậy thở phào nhẹ nhõm. Cô ta sợ chuyện lần trước sẽ để lại ấn tượng không tốt cho Phong Yến, dù anh chưa từng nhắc đến. Nhưng cô ta biết, hôm đó Đường Thất Thất đã đến đây, vì chứng minh sự trong sạch mà không tiếc tự đâm chính mình. Cô ta phải làm gì đó để cứu vãn hình ảnh của mình. Cô ta vẫn luôn kìm nén, giờ đây nói rõ ra một cách thích hợp, Phong Yến cũng sẽ không cảm thấy cô ta là người có tâm kế. Hơn nữa cô ta cũng đang biến tướng tuyên thệ chủ quyền trước mặt Đường Thất Thất rằng cô ta mới là người ở bên cạnh A Yến, hy vọng người vợ cũ này biết điều mà đừng can thiệp vào cuộc sống hiện tại của họ nữa.
Sau đó cô ta mỉm cười dịu dàng với Đường Thất Thất.
"Dạ, nói rõ ra là tốt rồi, chị không cần phải như thế đâu."
Đường Thất Thất mím môi nhàn nhạt nói: "Tôi còn có việc, tôi đi trước đây."
Đường Thất Thất thu lại ánh mắt, không chút do dự quay người rời đi. Cô thở ra một hơi thật dài, lặng lẽ nắm chặt tờ phiếu báo cáo của mình. Cô chỉ cần con thôi, còn về chuyện tình cảm của Phong Yến chẳng liên quan gì đến cô cả.
Phía sau vẫn thấp thoáng truyền lại tiếng trò chuyện của họ.
"A Yến, anh thích con trai hay con gái?"
"Đều thích cả, chỉ cần là do em sinh."
"Vậy... cả đời này em chỉ sinh con cho một mình anh thôi nhé?"
"Được."
... Đường Thất Thất ra khỏi bệnh viện, trở về căn phòng thuê của mình, không hề lơ là một chút nào. Vì bác sĩ nói thai nhi không sao, vả lại đã qua ba tháng đầu nên bà bầu cũng không còn quá mong manh nữa. Cô muốn tận dụng thời gian rảnh rỗi ngoài giờ học để làm thêm, giờ đây tài sản ly hôn đều đã đưa cho nhà họ Đường, cô cũng phải tính toán cho tương lai.
May mắn là năng lực chuyên môn của cô đạt yêu cầu nên nhanh chóng tìm được một xưởng thiết kế thời trang. Vì là người mới nên đa phần cô làm những việc bưng trà rót nước, chạy vặt gửi chuyển phát nhanh hay đi giao quần áo. Nhưng hễ có chút thời gian là cô lại giống như một miếng bọt biển, dốc sức học hỏi những kiến thức mới từ các tiền bối.
"Thất Thất, bộ lễ phục này của Lý thái thái đang cần gấp, hai giờ chiều nay bà ấy phải tham gia bữa tiệc rồi, em mau đi giao cho bà ấy đi. Bà ấy đang dùng bữa ở nhà hàng, em giao trực tiếp đến nhà hàng là được."
Đường Thất Thất vừa ngồi xuống mở hộp cơm ra thì không ngờ chị Lâm người hướng dẫn cô đã vỗ vai cô nói. Cô vội vàng cầm bộ lễ phục chạy suốt quãng đường đến đó. Khi cô đến nơi thì khắp người đẫm mồ hôi, thở hổn hển. Mà Lý thái thái đã dùng bữa xong, đợi mười phút nên khi thấy cô bà ta đầy vẻ mất kiên nhẫn, giọng nói mang theo sự quát tháo.
"Sao mà chậm chạp thế hả, không biết tôi đang vội sao?"
"Xin lỗi bà, cháu đã đi với tốc độ nhanh nhất rồi ạ!" Cô đặt hộp quà lễ phục trước mặt bà ta, quần áo này chống nhăn nên có thể gấp lại.
Lý thái thái mở hộp quà ra, sắc mặt ngay lập tức khó coi.
"Khăn lụa đâu?"
"Khăn lụa ạ?" Cô ngẩn người.
"Các người làm ăn kiểu gì thế hả? Sau đó tôi còn đặt thêm một chiếc khăn lụa để phối đồ mà, chuyện quan trọng thế này các người cũng quên sao?"
"Chị Lâm không nói với cháu..."
"Tôi không quan tâm, đó là trách nhiệm của các người!" Lý thái thái đập bàn quát mắng.
"Cháu sẽ đi lấy cho bà ngay ạ."
"Cô nghĩ giờ còn kịp nữa không? Đi đi về về, tôi còn phải chạy qua đó nữa! Các người làm việc kiểu gì thế, rốt cuộc có hiểu quy tắc không hả!" Lý thái thái chỉ tay vào mũi Đường Thất Thất quát mắng.
Cô cảm thấy uất ức nhưng lại cố gắng kìm nén. Lúc này mà tranh cãi với Lý thái thái là một hành động ngu ngốc. Đúng lúc này, phía sau vang lên một giọng nói.
"Phong tổng, môi trường nhà hàng này thế nào? Chắc rất hợp khẩu vị của anh."
Họ Phong sao? Ở đế đô này số người họ Phong chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cô không kìm được mà nhìn sang, khoảnh khắc nhìn thấy dáng người vạm vỡ kia, trái tim cô khẽ run rẩy. Cô xuất hiện trong dáng vẻ thê thảm như thế này, còn anh thì xuất hiện đầy hào quang vạn trượng.













