Vợ Của Phong Thiếu Mang Thai Bỏ Trốn – Chương 12: Không cố ý làm người bị thương
Vợ Của Phong Thiếu Mang Thai Bỏ Trốn
"Đường tiểu thư, lão phu nhân là vì tốt cho cô thôi..." Bác Dương có chút bất lực.
"Không cần phải làm vậy, nếu người ta có mệnh hệ gì chỉ khiến Phong Yến càng thêm oán hận chúng ta thôi."
Cô còn không kịp ăn bữa sáng, vội vàng chạy ra ngoài sân. Vừa đến nơi, Thời Thanh Linh đã ngã ngồi bệt xuống đất, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi đầm đìa. Tay cô ta bị gai hoa hồng đâm chảy máu mấy chỗ, nhìn mà thấy xót xa. Tại sao cô ta lại không đeo găng tay cơ chứ?
"Đừng làm nữa, theo tôi vào nhà đi, nóng quá, cứ thế này cô sẽ kiệt sức mất!"
"Không... không được, nếu không bà nội sẽ giận mất. Tôi... tôi cắt thêm một ít hoa hồng nữa là được rồi."
Cô ta cố chấp cầm kéo, vẫn muốn làm tiếp. Đường Thất Thất lập tức ngăn cản, hai người giằng co chiếc kéo qua lại. Từ đầu đến cuối, mũi nhọn của chiếc kéo vẫn luôn hướng về phía Đường Thất Thất.
Nhưng không hiểu sao, chiếc kéo đột ngột đổi hướng, đâm thẳng vào ngực phải của Thời Thanh Linh.
"Thanh Linh!"
Ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc. Đường Thất Thất thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ thì đã thấy thân hình mình bị ai đó đẩy mạnh ra một bên.
Cô ngã nhào vào vườn hoa hồng, chỉ cảm thấy những chiếc gai sắc nhọn cào rách mặt, tay, chân... khắp người đều đau nhức như kim châm.
Phong Yến vừa đến tập đoàn không lâu thì nghe thấy tin tức từ nhà cũ. Lão phu nhân gọi Thời Thanh Linh đến nói chuyện, anh liền cảm thấy có gì đó không ổn nên vội vàng chạy qua ngay.
Vừa vào cửa anh đã thấy Đường Thất Thất cầm kéo đâm vào ngực Thời Thanh Linh, khoảnh khắc đó anh cau mày thật chặt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Anh đẩy cô ra, từ đầu đến cuối không thèm nhìn lấy một cái, trực tiếp bế Thời Thanh Linh lên xe rời đi.
Bác Dương vội vàng chạy lại đỡ Đường Thất Thất dậy.
"Đường tiểu thư!" Bác hốt hoảng.
"Con... con không sao." Cô ngơ ngác nói, lúc này đã chẳng còn phân biệt được chỗ nào đau nữa rồi.
"Con không có ý định làm hại cô ấy, con không biết tại sao lại... lại đâm trúng cô ấy nữa. Bác Dương, bác có nhìn thấy không? Con không cố ý hại cô ấy."
Trái tim cô run rẩy, nói năng có chút lộn xộn. Cô chỉ muốn chứng minh rằng mình không cố ý làm người bị thương. Cô chưa đến mức độc ác như vậy, cô đã ly hôn trong hòa bình với Phong Yến rồi cơ mà.
Bác Dương đứng bên cạnh nhìn thấy rất rõ ràng, rõ ràng mũi kéo từ đầu đến cuối hướng về phía Đường Thất Thất, nhưng Thời Thanh Linh đã âm thầm điều chỉnh hướng đi. Khoảnh khắc đó quá nhanh, nhanh đến mức bác cũng nghi ngờ mình nhìn nhầm.
Dù có không nhìn thấy, bác vẫn sẽ tin tưởng tuyệt đối mà đứng về phía Đường Thất Thất.
"Cô đừng quản cô ta nữa, tôi đưa cô đi bôi thuốc."
Bác Dương bôi thuốc ngoài da cho cô, quần áo đều bị rách mướp, khắp người có đến mấy chục vết xước.
"Không được, con vẫn phải đến bệnh viện xem sao. Con phải giải thích rõ ràng với anh ấy!"
Anh vừa rồi rõ ràng đã hiểu lầm, chuyện cô không làm cô không muốn bị người ta vu khống vô duyên vô cớ. Cô đứng dậy, mặc kệ sự ngăn cản của bác Dương, vội vã rời đi.
Cô gọi điện hỏi Lộ Dao, biết người hiện đang ở biệt thự. Đường đến biệt thự cô không thể nào quen thuộc hơn. Cô vội vã chạy đến, đang định lên lầu thì Lộ Dao lại ngăn cản.
"Đường tiểu thư, cô đừng lên đó thì hơn, chuyện này chỉ là một tai nạn thôi, tin rằng tiên sinh sẽ thông cảm cho cô."
Đường Thất Thất nghe thấy lời này cảm thấy vô cùng chói tai. Tai nạn... đây không phải tai nạn, cô căn bản không hề muốn làm hại Thời Thanh Linh. Cô không cần Phong Yến thông cảm, nhưng cô cũng không muốn bất cứ ai hiểu lầm mình, tưởng tượng mình là một người đàn bà độc ác.
Cô nghiến răng, xông thẳng vào bếp cầm lấy một chiếc kéo.
"Đường tiểu thư!" Lộ Dao có chút căng thẳng, không biết cô định làm gì.
"Tôi sẽ không làm hại bất cứ ai, chỉ muốn chứng minh sự trong sạch của mình thôi, trợ lý Lộ, xin anh đừng ngăn cản tôi, nếu không..." Cô nắm chặt chiếc kéo, chĩa thẳng vào cơ thể mình. Lộ Dao sợ xảy ra chuyện nên đành phải để cô lên lầu.
Đường Thất Thất tuy yếu đuối, nhưng trên người cô lại có một luồng khí phách quật cường, không thua kém bất cứ người đàn ông nào. Cô đến phòng ngủ, thấy Phong Yến đang canh giữ bên giường, bác sĩ đang kiểm tra chi tiết cho cô ta.
Cô vừa định gõ cửa đi vào thì đột nhiên nghe thấy bác sĩ nói.
"Thời tiểu thư đã mang thai được ba tháng rồi."













