Vì Em Chẳng Màng Đúng Sai – Chương 8: Đừng sợ, có tớ đây
Vì Em Chẳng Màng Đúng Sai
"Hà thầy giáo, thầy nghe thấy chưa? Cấp 3 Số 1 Kinh Thành sao lại có loại học sinh thế này chứ? Mắt không coi ai ra gì, quá ngông cuồng coi thường người khác rồi." Triệu phu nhân tức đến mức bật dấy khỏi sofa.
"Con gái bà là cái thứ gì mà bản thân bà không biết sao?" Thấy thái độ hống hách của Triệu phu nhân, Đường Thi cảm thấy khó chịu.
"Bà-- Hà thầy giáo, nếu thầy không xử lý được thì mời chủ nhiệm giáo dục tới đây." Triệu phu nhân cũng biết Long hiệu trưởng là bận rộn, không có thời gian xử lý mấy việc này, lúc này bà ta đã tức tới mức không chờ nổi nữa.
"Triệu phu nhân, chuyện này--"
"Chuyện này làm sao? Đã rất rõ ràng rồi, chính là cô ta vô cớ ăn hiếp con gái tôi, bây giờ thầy còn muốn bao che cho cô ta sao? Hà thầy giáo, thầy và cô ta rốt cuộc có quan hệ gì?"
Hà thầy giáo không còn cách nào khác, đành phải mời Tần chủ nhiệm tới.
Nhìn thấy Tần chủ nhiệm, Triệu phu nhân lập tức nói: "Tần chủ nhiệm, hôm nay ông phải cho tôi một câu trả lời, ông xem chân của con gái tôi này, các ông hôm nay nếu không xử lý đàng hoàng thì tôi chỉ đành giao cho đồn cảnh sát xử lý, đây là cố ý gây thương tích."
Tần chủ nhiệm nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Triệu phu nhân, lại nhìn Đường Thi từ đầu đến cuối không nói một lời.
"Hà thầy giáo, rốt cuộc là có chuyện gì? Học sinh này chẳng phải mới chuyển tới sao? Mới ngày đầu tiên sao đã quậy đến gà bay chó sủa thế này?"
"Tần chủ nhiệm, giữa con gái với nhau có chút mâu thuẫn cũng là bình thường, tôi thấy không cần phải nâng lên quan điểm làm lớn chuyện thế đâu."
"Tôi nâng lên quan điểm làm lớn chuyện? Hà thầy giáo, ông nói năng kiểu gì thế?"
"Đã là lỗi của Đường Thi thì bảo phụ huynh tới đón về là được." Tần chủ nhiệm sau khi nhìn thấy chân của Triệu Dư đã đưa ra quyết định.
Mà ở bên này, Lục Dao thấy Đường Thi bị gọi đi liền lập tức gọi điện cho Lục Đình.
"Chú nhỏ, chú mau tới đây đi, ở trường có người ăn hiếp cháu."
Khi nhận được điện thoại của Lục Dao, Lục Đình đang họp.
"Tìm bố cháu ấy."
"Chú nhỏ, bố cháu mà biết thì sẽ đánh chết cháu mất, chú mau tới đi!" Lục Dao sắp khóc tới nơi rồi, bất luận thế nào thì Đường Thi cũng là vì cô ấy nên mới giậm Triệu Dư.
Lục Đình biết ông lão cưng chiều cháu gái Lục Dao này thế nào, cuối cùng vẫn gạt công việc sang một bên, dẫn theo Nam Phong tới Cấp 3 Số 1 Kinh Thành.
Bên này, chủ nhiệm giáo dục bảo Đường Thi gọi điện mời phụ huynh tới trường.
Lục Dao gõ cửa, sau khi được cho phép liền lập tức đi vào.
"Tần chủ nhiệm, chuyện này không liên quan đến Đường Thi, là do Triệu Dư ăn hiếp cháu trước."
Nhìn thấy Lục Dao, Tần chủ nhiệm không khỏi nhíu mày.
"Bạn học này, cháu biết cái gì chứ? Triệu Dư nhà cô luôn là học sinh ngoan ngoãn giỏi giang, còn Đường Thi này từ trước đến nay mang tiếng xấu đồn xa, cháu nói như vậy cháu tưởng Tần chủ nhiệm sẽ tin sao?"
"Cháu nói đều là sự thật, Hà thầy giáo, thật sự là Triệu Dư."
Thấy bọn họ đều không tin, Lục Dao sắp khóc ra tiếng.
"Lục Dao, ở đây không có việc của cậu, cậu quay về đi." Đường Thi không ngờ Lục Dao lại chạy tới.
Lục Dao đi tới bên cạnh Đường Thi.
"Đường Thi, cậu đừng sợ, có tớ đây!"
Đường Thi thật sự không ngờ lại nghe được một câu như vậy từ miệng của một cô gái khác.
"Tần chủ nhiệm, ông xem kìa, hai đứa này là một giuộc với nhau." Triệu phu nhân tiếp tục được đà không tha người. "Đuổi học cả hai đứa, loại học sinh thế này giữ lại chỉ làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Cấp 3 Số 1 Kinh Thành thôi."
Tần chủ nhiệm không nắm rõ gia thế của Lục Dao nên lúc này cũng không dám quyết định.
"Triệu phu nhân, chuyện này--"
"Tần chủ nhiệm, chuyện hôm nay nếu ông không xử lý được thì tôi chỉ đành gọi điện cho Long hiệu trưởng thôi." Triệu phu nhân gây áp lực cho Tần chủ nhiệm.
Tần chủ nhiệm biết địa vị của Triệu gia ở Kinh Thành, một chủ nhiệm nhỏ như ông hoàn toàn không dám đắc tội.
"Thế thì đuổi học cả hai đứa vậy." Tần chủ nhiệm bất lực nói.
"Tần chủ nhiệm, hai em ấy có phạm phải lỗi lớn gì đâu, sao có thể đuổi học như thế được." Hà thầy giáo cảm thấy quyết định này quá thảo率 (thảo suất - qua xoa/vội vàng). Hà thầy giáo rất có trách nhiệm với từng học sinh trong lớp, nên dù biết thành tích Đường Thi rất tệ cũng không hề có chút định kiến nào.
"Hà thầy giáo, chuyện này quyết định như thế đi. Triệu phu nhân, tôi nghe nói công ty các người dạo này..."
"Cái ông Tần chủ nhiệm này..." Dù là con thỏ trắng nhỏ như Lục Dao thì lúc này cũng nổi giận. "Đường Thi, cậu đừng lo lắng, tớ đã gọi điện cho chú nhỏ tớ rồi, chú nhỏ tớ lợi hại lắm."
Đường Thi mướn mày, cô có nói mình sợ sao? Chẳng qua là Cấp 3 Số 1 Kinh Thành thôi mà.
Đuổi học ai chẳng qua chỉ là chuyện một cuộc điện thoại của cô.
"Đuổi học ai cơ? Tần chủ nhiệm, tôi thấy cái chức chủ nhiệm này của ông cũng không cần làm nữa đâu." Nam Phong ở ngoài cửa đã nghe thấy Tần chủ nhiệm đòi đuổi học Lục Dao, cơn giận không kìm nén nổi nữa.
Lời vừa dứt, Nam Phong đã đẩy cửa ra, để Lục Đình đi vào trước.
Lục Đình không ngờ lại gặp Đường Thi ở đây, tuy biết cô cũng ở Cấp 3 Số 1 Kinh Thành và còn định một chút nữa sẽ đi thăm cô.
"Các người là ai?" Tần chủ nhiệm chưa từng gặp Lục Đình và Nam Phong, nhưng nhìn khí chất hai người cũng biết đối phương không dễ chọc vào.
"Trùng hợp thế." Nam Phong nhìn thấy Đường Thi cũng có chút kinh ngạc.
Thấy hai người này, Đường Thi không khỏi nhíu mày, sao đi đâu cũng gặp bọn họ thế nhỉ?
"Chúng tôi là ai không quan trọng, quan trọng là hai cô gái này ông không có tư cách đuổi học."
"Xấc xược thật đấy! Anh tưởng đây là nhà anh chắc! Đây là trường học đấy. Tần chủ nhiệm thích đuổi học đấy, các người làm gì được chứ?" Triệu phu nhân không có cơ hội tiếp xúc với tầng lớp như Lục Đình nên không nhận ra người đứng trước mặt là ai. "Tần chủ nhiệm, trực tiếp đuổi học cả hai đứa cho tôi. Có chuyện gì Triệu thị gánh hết."
"Triệu thị?" Lục Đình cuối cùng cũng lên tiếng. "Nam Phong, Triệu thị lợi hại lắm sao?"
"Không biết nữa, Triệu thị làm về cái gì ấy nhỉ?" Lúc này Nam Phong thật sự không nhớ ra cái Triệu thị này là cái thó gì.
"Tần chủ nhiệm, nhìn thấy chưa, bọn chúng đến Triệu thị là gì còn không biết nữa kìa, lúc này ở đây giả vờ làm đại ca đấy!" Triệu phu nhân không khỏi khinh bỉ liếc nhìn bọn họ một cái.
"Sao hả? Triệu thị ghê gớm lắm sao?" Nam Phong hỏi ngược lại.
"Mấy người có tin không, tôi chỉ cần một cuộc điện thoại là mấy người chết thế nào cũng không biết đấy?" Triệu phu nhân càng đắc ý hơn, bọn chúng đây là sợ rồi đúng không?
"Nói thật nhé, đúng là có chút sợ đấy? Tôi còn có cả một gia đình phải nuôi, nếu thật sự mất việc thì biết làm sao đây??" Nam Phong mỉa mai.
Triệu phu nhân quá tự tin vào Triệu thị, lúc này nghe anh nói vậy càng thêm đắc ý.
"Thế nào? Nếu các người bây giờ chịu quỳ xuống xin lỗi tôi thì tôi còn có thể tha cho các người một mạng."
"Cái gì?" Ăn hiếp tới tận đầu bọn họ rồi, đúng là cho cái cầu thang là leo tót lên trên ngay nhỉ!
Lục Đình đã mất kiên nhẫn rồi, dính dáng với loại người này ở đây nói nhảm cái gì cơ chứ!
"Nam Phong, tôi cho cậu thời gian ba tiếng đồng hồ, làm cho cái Triệu thị trong miệng bà ta biến mất khỏi Kinh Thành. Người của Triệu gia đừng xuất hiện ở bất kỳ nơi nào tôi có thể tới nữa."
Nói về độ hống hách ngông cuồng thì ai sánh bằng Lục Đình anh chứ.
"Anh nói cái gì cơ? Anh đang mơ đấy à? Làm Triệu thị chúng tôi biến mất? Anh tưởng mình là Lục Đình chắc?" Ở cái Kinh Thành này cũng chỉ có Lục Đình mới dám nói ra lời như vậy thôi!
"Tần chủ nhiệm, chuyện hôm nay tôi không mong bất kỳ ai biết được." Lục Đình nói xong liền xoay người đi ra ngoài.
Lục Dao lập tức kéo Đường Thi đi theo ra ngoài, cô đã bảo rồi mà, chú nhỏ vừa ra tay là tuyệt đối dọn dẹp sạch sẽ.













