Vì Em Chẳng Màng Đúng Sai – Chương 37: Không Sao, Tôi Dạy Cháu
Vì Em Chẳng Màng Đúng Sai
"Ông nội, cháu biết ông thích tranh của Cụ Tề Bạch Thạch, nên cháu đã đi tìm một bức tặng ông, hy vọng ông sẽ thích."
"Cái gì, tranh của Tề Bạch Thạch, Đường Thi, cháu không phải đang nằm mơ đấy chứ! Tranh của Tề Bạch Thạch đắt thế nào cháu không biết sao? Có lừa người thì cũng tìm cái lời nói dối nào nghe có vẻ đáng tin chút đi!"
Đúng lúc này, cửa phòng bao được mở ra.
Một người đàn ông mặc bộ âu phục cầm một chiếc hộp gỗ đàn dài khoảng 1,5 mét bước vào.
"Xin hỏi Đường tiểu thư có ở đây không?"
"Ở đây."













