Vì Em Chẳng Màng Đúng Sai – Chương 19: Nếu cô ta biến mất
Vì Em Chẳng Màng Đúng Sai
Bước ra khỏi Đường Gia, Đường Thi định đặt một chiếc xe công nghệ để về, kết quả còn chưa ra khỏi cổng lớn Đường Gia đã nhìn thấy chiếc Lamborghini màu xám bạc đó.
Dừng lại động tác đặt xe, Đường Thi bước ra ngoài.
Thấy cô đi ra, Lục Đình xuống xe, mở cửa xe cho cô lên xe.
Đường Uyển trở về phòng mình, vốn định xả nước tắm một cái, kết quả nhìn thấy chiếc Lamborghini đưa Đường Thi đến kia, cô ta lập tức đi đến trước cửa sổ kịch sàn, muốn nhìn rõ xem người đàn ông đó là ai?
Chỉ thấy người đàn ông đích thân xuống xe, mở cửa xe cho Đường Thi, lúc Đường Thi lên xe còn sợ cô bị cụng đầu nên lấy tay che chắn giùm.
Đường Uyển không khỏi phẫn uất.
Cái đứa Đường Thi này luôn rất tùy ý là đã có thể lấy được thứ mình muốn.
Người đàn ông có thể coi Đường Thi như bảo bối thì có thể là nhân vật lợi hại gì cơ chứ?
Thế nhưng phải biết rằng, cả cái Kinh Đô này, e rằng chẳng có một gia tộc hào môn nào chấp nhận cái danh tiếng như thế này của Đường Thi đâu.
Nghĩ đến điểm này, Đường Uyển không khỏi mỉm cười.
"Đường Thi, để xem cô còn đắc ý được bao lâu nữa." Vừa nghĩ đến việc ông nội muốn đưa hai mươi phần trăm cổ phần cho Đường Thi là Đường Uyển lại tức phát điên.
Cô ta nhất định không thể để Đường Thi lấy được hai mươi phần trăm cổ phần đó.
Sau khi đóng cửa xe giúp Đường Thi xong, Lục Đình mới vòng qua bên kia lên xe.
"Anh không về sao?" Nếu không thì làm sao cô còn chưa gọi điện thoại cho anh mà anh đã đến đây rồi.
"Ra ngoài một chút."
Đường Thi dựa vào tựa lưng, nhắm mắt lại.
"Sao thế? Trong người không khỏe ở đâu à?"
"Không có." Những ân ân oán oán với Đường Gia, sớm mộn gì cũng phải giải quyết một lần cho xong.
"Mệt thì ngủ một lúc đi, đến nơi tôi gọi em."
"Ừm."
Cũng không biết tại sao, ở bên cạnh Lục Đình, Đường Thi luôn đặc biệt thư thái.
Vốn dĩ cô chỉ định nhắm mắt nghỉ ngơi một chút thôi, kết quả lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Chiếc Lamborghini màu xám bạc thong thả lái vào khu căn hộ Tử Đằng, đỗ vững vàng vào bãi đỗ xe.
Nhìn thấy góc mặt nghiêng đang ngủ say của cô, Lục Đình không gọi cô dậy, cô giống như một thiên thần nhỏ đang ngủ say, yên bình đến thế, đẹp đẽ đến thế.
Khiến người ta muốn canh giữ ở bên cạnh cô, chỉ để cô có một giấc mơ đẹp.
Lúc Đường Thi tỉnh dậy thì đã mười một giờ đêm rồi.
Cô vậy mà lại ngủ trong xe suốt hai tiếng đồng hồ.
Tỉnh dậy đã nhìn thấy gương mặt tuyệt sắc thiên hương đó của Lục Đình, Đường Thi vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn.
"Đình Gia, anh đây là đang tán tỉnh tôi sao?"
Nghe cô hỏi vậy, Lục Đình quay đầu nhìn cô, mà dáng vẻ vừa mới tỉnh dậy của cô lại mê đắm lòng người đến thế.
Lục Đình đưa tay ra, nhẹ nhàng véo véo đôi má vẫn còn chút nịt thịt bé con của cô.
Rõ ràng chỉ là một động tác đơn giản đến thế, thế nhưng khi Lục Đình làm ra lại quyến rũ đến vậy, khiến nhịp thở cũng lỡ mất nửa nhịp.
"Đúng vậy! Tôi đang tán tỉnh em đấy, em cảm nhận được chưa?"
Nghe thấy câu trả lời khẳng định, Đường Thi khó hiểu nhìn anh.
"Tại sao?"
Anh là ai cơ chứ? Anh là nhân vật lớn số một Kinh Đô Lục Đình, người đàn ông lật tay làm mây tráo tay làm mưa.
"Trái tim hướng về nơi đâu."
Đường Thi cảm thấy mình bị thả thính rồi, cái vị Lục Đình này, anh tùy tiện một câu nói thôi cũng đủ làm muôn vàn thiếu nữ không tài nào chống đỡ nổi.
Huống chi Lục Đình lúc này lại còn đặc biệt thâm tình nữa.
Đường Thi không tiếp tục hỏi sâu thêm nữa, cô đẩy cửa xe ra bước xuống.
Lục Đình cũng xuống xe, đưa cô trở về căn hộ Tử Đằng.
Mở cửa ra, Đường Thi đứng ở bệ cửa, không có ý định cho anh đi vào.
"Tạm biệt."
Nằm trên giường, Đường Thi nhớ lại câu nói "Trái tim hướng về nơi đâu" của Lục Đình.
Từ khi quen biết đến nay, Lục Đình đối với cô đều rất lịch thiệp, đối xử với cô rất tốt.
Cô chỉ là làm một cuộc phẫu thuật ruột thừa nhỏ thôi, anh cũng đích thân ở bên cạnh chăm sóc cô.
Đường Thi không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết anh có ý với cô.
Thế nhưng hôm nay nghe chính miệng anh trả lời, nội tâm cô vẫn thấy chấn động.
Ngày hôm sau, Đường Thi vừa đến trường đã phát hiện có điểm không đúng.
Kết quả quả nhiên có kẻ đang làm trò.
Học sinh Trung học Số 1 vừa nhìn thấy cô là đã chỉ trỏ bàn tán ở đó.
Lục Dao đã sớm đứng đợi cô ở cổng trường rồi, nhìn thấy cô liền chạy thẳng qua.
"Thi Thi, cái tên Cao Dương đó lại đến nữa rồi."
"Anh ta chẳng phải đã chia tay với Lâm Khinh Khinh rồi sao?"
"Cái tên Cao Dương này cũng quá tự coi trọng mình rồi đấy, anh ta muốn đuổi theo cậu, anh ta cũng không soi gương nhìn lại xem bản thân trông thế nào mà đòi đuổi theo cậu."
Bây giờ trong lòng Lục Dao, những kẻ phàm phu tục tử này hoàn toàn không xứng với Thi Thi nhà bọn họ.
Đường Thi vừa bước vào cổng trường, Cao Dương đã đuổi theo.
Anh ta mang toàn bộ sổ đỏ, thẻ ngân hàng, sổ tiết kiệm của mình đến.
"Đường Thi, anh đối với em là nghiêm túc đấy, chỉ cần em gật đầu, những thứ này đều là của em."
"Cao Dương, anh mẹ nó là đến tấu hài đấy à!" Lục Dao không khỏi cảm thấy buồn cười, đây là kịch bản cẩu huyết gì thế này.
Mà ở một bên, Lâm Khinh Khinh nghe nói Cao Dương đến liền lập tức chạy qua, kết quả nhìn thấy ngay cảnh tượng như thế này.
"Đường Thi, em nói xem em phải thế nào mới chịu chấp nhận anh."
Giọng nói của người khác Cao Dương đều không lọt tai, anh ta ánh mắt rực cháy nhìn Đường Thi.
"Tránh ra."
Đường Thi chẳng có chút hứng thú nào với màn biểu diễn của anh ta.
Cao Dương nắm lấy cổ tay Đường Thi.
Đường Thi không thích người khác chạm vào mình, lúc này đôi mắt đã nguy hiểm nheo lại.
"Bàn tay này của anh còn muốn nữa không?"
Cao Dương tự cho là rất đẹp trai mỉm cười với Đường Thi, không ai có thể cưỡng lại sức hút của anh ta đâu, Đường Thi cũng chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.
"Đường Thi, ở bên anh đi! Anh có thể mang lại cho em tất cả những gì em muốn."
Đường Thi đã hết kiên nhẫn rồi, cô bẻ ngược tay lại.
Chỉ thấy Cao Dương thảm thiết thét lên một tiếng, cánh tay đã treo lủng lẳng ở đó rồi.
"Đừng có chạm vào tôi, tôi đã cảnh cáo anh rồi."
Không thèm nhìn Cao Dương đang đau đến mức sắp ngất đi, Đường Thi dẫm lên những tấm bằng khen đó của Cao Dương, đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi.
Lục Dao xem đến ngơ ngác.
Động tác này, khí chất này, Lục Dao rất muốn thét lên.
Lúc này, cô chính là người hâm mộ cuồng nhiệt của Đường Thi.
Dù cô làm cái gì cô cũng thấy đẹp trai đến mức bùng nổ tại chỗ.
"Khinh Khinh, chúng ta đi thôi! Cái tên Cao Dương này đúng là một tên đàn ông tồi, anh ta bây giờ thế này cũng là tự làm tự chịu thôi."
"Đúng đấy! Khinh Khinh, chúng ta đi thôi! Sắp vào học rồi."
Lâm Khinh Khinh lắc đầu.
Nhìn thấy Cao Dương như thế, cô ta thất vọng, nhưng vẫn thấy xót xa. Cô ta vẫn muốn ở bên anh ta, anh ta chẳng qua chỉ là nhất thời ma xui quỷ khiến mà thôi.
Cô ta bước đến bên cạnh Cao Dương.
"Yang, anh không sao chứ! Em đưa anh đến bệnh viện."
Đường Thi ra tay thật sự quá tàn nhẫn rồi.
Thế nhưng nhìn thấy cô ta, Cao Dương lại nhíu mày.
"Lâm Khinh Khinh, em tránh xa anh ra một chút, anh không muốn làm Đường Thi hiểu lầm."
"Cao Dương--"
Lâm Khinh Khinh không thể tin nổi vào tai mình, tại sao Đường Thi đối xử với anh ta như thế mà anh ta vẫn chưa chịu từ bỏ ý định.
"Lâm Khinh Khinh, xin lỗi nhé, nhưng mà, anh nghĩ, anh đã gặp được tình yêu chân chính rồi."
Dù Đường Thi làm cái gì thì anh ta vẫn muốn ở bên cô.
"Tình yêu chân chính? Cô ta là tình yêu chân chính vậy em là cái gì?"
"Trước khi gặp được tình yêu chân chính thì luôn gặp phải vài sự nhầm lẫn."
"Em là sự nhầm lẫn…•" Lâm Khinh Khinh tức đến bật cười. "Cao Dương, anh sẽ không được như nguyện đâu, cái loại con đê tiện như Đường Thi..."
Nghe thấy cô ta mắng Đường Thi, Cao Dương giơ tay lên giáng cho cô ta một tát.
"Sau này đừng để anh nghe thấy em mắng cô ấy nữa."
Lâm Khinh Khinh khóc rồi.
Khóc đặc biệt đau lòng.
Nếu như Đường Thi không quay trở về;
Nếu như Đường Thi không gặp Cao Dương;
Nếu như Đường Thi biến mất...
Có phải mọi thứ sẽ trở nên khác đi rồi không?













