Vì Em Chẳng Màng Đúng Sai – Chương 13: Trêu chọc?
Vì Em Chẳng Màng Đúng Sai
"Tôi có thể tự đi được." Anh bế cô như thế này khiến khoảng cách giữa hai người trở nên thật gần. Chỉ cần cô ngẩng đầu lên là môi cô sẽ lướt qua cằm anh.
Nhịp tim bắt đầu mất kiểm soát, vành tai cũng bắt đầu nóng bừng.
Lục Dao ngơ ngác. Cô chưa từng thấy chú nhỏ của mình tốt với ai như vậy bao giờ. Dù là ở nhà, anh cũng luôn lạnh băng, ông nội còn hay chê anh lạnh lùng vô tình.
Lục Đình không cho Đường Thi cơ hội từ chối, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường bệnh, sau đó kiểm tra xem dây truyền dịch của cô có bình thường hay không.
"Được rồi, cháu nên đi học tiết tự học tối rồi đấy." Lục Đình nói với Lục Dao.
"Chú nhỏ, cháu không muốn đi đâu. Nếu không phải cháu rủ Đường Thi đi ăn bún ốc thì cô ấy cũng không ra nông nỗi này. Cháu ở lại đây ở cùng cô ấy." Không học một tiết tự học tối thì có sao đâu.
Lục Đình không lên tiếng, chỉ liếc nhìn cô một cái.
"Chú nhỏ." Ánh mắt đó của anh thật đáng sợ.
"Lục Dao, tớ không sao rồi, truyền dịch xong là có thể về rồi."
"Không được." Lục Đình và Lục Dao đồng thanh lên tiếng.
"Tôi thật sự không sao."
"Đường Thi, đều là lỗi của tớ, thế nên cậu nhất định phải ngoan ngoãn ở lại bệnh viện, nếu không tớ sẽ áy nát áy nấy lắm."
"Em cứ ở lại bệnh viện ngoan ngoãn dưỡng bệnh đi, phía nhà trường tôi đã xin nghỉ giúp em rồi." Lục Đình lên tiếng. Cô gái nhỏ này gặp chuyện gì cũng bình tĩnh đến thế sao?
Lục Đình không tiếp tục ép Lục Dao đi học nữa, nghĩ rằng có Lục Dao ở đây đồng hành, cô sẽ tự nhiên hơn một chút.
Lục Đình xếp cho Đường Thi phòng bệnh VIP, một căn hộ nhỏ độc lập, bên trong có nhà vệ sinh và cả bếp.
Chín giờ rưỡi tối, Nam Phong đến đón Lục Dao.
"Chú nhỏ, tối nay cháu không về nữa đâu nhé! Cháu ở lại đây ngủ cùng Thi Thi. Cháu không muốn để Thi Thi ở một mình trong phòng bệnh đâu, tội nghiệp lắm."
Nếu là cô bị bệnh, bố mẹ ông bà đều sẽ ở bên cạnh chăm sóc.
Thế nhưng Đường Thi lại chẳng có một người thân nào bên cạnh, thật sự rất tội nghiệp.
"Để Nam Phong đưa cháu về, chú sẽ tìm người chăm sóc Đường Thi."
Lục Dao ấm ướt nhìn Đường Thi.
"Tớ không sao đâu, tớ thích ở một mình hơn." Đường Thi không kìm được mỉm cười. Lục Dao này thật sự đáng yêu vô cùng.
Lục Dao còn muốn nói gì đó nhưng đã bị Nam Phong kéo đi mất.
Đã mười giờ rưỡi rồi, thấy Lục Đình vẫn chưa về, Đường Thi cũng không sốt ruột, tự mình nằm trên giường chơi game.
Mười một giờ rưỡi, Lục Đình vẫn chưa rời đi.
Đường Thi không khỏi ngẩng đầu nhìn anh.
"Đình Gia, anh có thể về rồi, tôi không cần người chăm sóc đâu." Chỉ là một cuộc phẫu thuật nhỏ mà thôi, giờ cô đã có thể bước xuống giường đi lại được rồi.
"Em không cần quan tâm đến tôi, mệt thì ngủ đi."
"Ý gì đây?"
"Tôi ở lại đây với em."
"Cái gì?" Cô không nghe nhầm đấy chứ? Lục Đình đấy, người đàn ông chỉ cần ho một tiếng là cả Kinh Đô phải rung rinh ba lượt, anh vậy mà lại muốn ở đây nuôi bệnh sao.
"Đói không?" Cô từ chiều đến giờ chưa ăn gì, lúc này chắc là đói rồi nhỉ!
"Cũng bình thường." Không có cảm giác thèm ăn cho lắm.
Lục Đình cứ coi như cô đang đói, gọi điện thoại bảo người ta mang cháo của Nhất Phẩm Hiên đến.
Cháo được mang tới không phải đựng trong hộp xốp giao hàng, mà là trong một cặp lồng giữ nhiệt cực kỳ tinh xảo.
Lục Đình múc cháo ra bát, sau đó ngồi xuống bên cạnh Đường Thi, múc một thìa đưa đến tận miệng cô.
"Khụ khụ khụ•"
Dù Đường Thi vốn luôn điềm tĩnh thì lúc này cũng bị kinh ngạc đến ngẩn người.
Đình Gia, người đứng đầu tập đoàn Lục Thị, nhân vật hô mưa gọi gió ở Kinh Đô, bây giờ đang đút cháo cho cô uống sao?
"Đình Gia, tôi tự ăn được." Đối mặt với một Lục Đình như thế này, cô có chút không biết phải đỡ làm sao.
Lục Đình biết cô không quen nên cũng không ép buộc cô.
Không sao cả, anh không vội, anh sẽ cho cô thời gian để từ từ thích nghi với sự tồn tại của anh.
Lục Đình đưa cả bát và thìa cho cô.
Đường Thi ăn một miếng, cảm thấy vị khá ngon, thong thả ăn hết một bát cháo.
"Thêm nữa không?"
"Đủ rồi, cảm ơn anh."
Hai người bọn họ chẳng bà con thân thích gì, Lục Đình chăm sóc cô như thế này khiến cô cảm thấy có chút gượng gạo.
"Đình Gia, anh có thể về rồi. Đây là bệnh viện, rất an toàn."
"Em ngủ đi! Tôi ngủ trên ghế sofa một đêm không sao đâu." Lục Đình đắp lại chăn cho cô, sau đó đi tới nằm xuống ghế sofa, thật sự không có ý định rời đi.
"Đình Gia?"
Đường Thi vẫn chưa có kinh nghiệm ở chung một phòng với người đàn ông khác, dù cho đây là phòng bệnh đi chăng nữa! Nhưng cũng khiến người ta cảm thấy kỳ kỳ.
"Sao thế? Không buồn ngủ à?"
Bỏ đi, dù sao cô cũng coi như từng cứu mạng anh một lần, có lẽ người nhà Lục Gia sống rất biết ơn biết nghĩa như thế chăng!
Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng thở đan xen của hai người.
Cũng không biết qua bao lâu, Đường Thi mới mơ mơ màng màng thiếp đi.
Nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng của cô, biết cô đã ngủ say, Lục Đình đứng dậy bước đến bên cạnh cô.
Đường Thi lúc ngủ đã thu lại toàn bộ lớp giáp bảo vệ, tuyệt đẹp như một đứa trẻ mới cất tiếng khóc chào đời, khiến người ta muốn bất chấp tất cả để bảo vệ cô, không để cô chịu bất kỳ tổn thương nào.
Sáng sớm hôm sau, trợ lý trưởng của Lục Đình đích thân mang bữa sáng của hai người đến phòng bệnh.
Lục Đình tự tay phục vụ Đường Thi ăn sáng, mọi việc đều tự mình làm lấy.
Cằm của trợ lý suýt thì rớt xuống đất. Đây thật sự là vị Đình Gia bá khí ngút ngàn, lạnh lùng vô cùng, chỉ trong búng tay là khiến đối thủ tan thành mây khói của nhà họ sao?
Ăn xong bữa sáng, y tá đi vào truyền dịch cho Đường Thi.
"Đình Gia, sáng nay có một cuộc họp trực tuyến với tập đoàn SF của nước M…•" Trợ lý bắt đầu báo cáo công việc.
"Hoãn cuộc họp hôm nay sang ngày mai."
"••••••" Trợ lý có chút chưa kịp phản ứng.
Lục Đình liếc nhìn anh ta một cái, trợ lý lập tức gật đầu như gà mổ thóc.
Dặn dò trợ lý thêm vài câu nữa rồi mới nói: "Bây giờ cậu có thể lui ra rồi."
Trợ lý nhận lệnh, lập tức dọn dẹp đồ đạc rồi biến mất. Cô gái nhỏ trên giường bệnh này không hề đơn giản chút nào! Đây là lần đầu tiên anh ta thấy Đình Gia nhà mình vì một cô gái nhỏ mà như thế này.
Trong đầu anh ta hiện lên hình ảnh quân vương vì mỹ nhân mà bỏ buổi bãi triều.
"Đình Gia, anh có công việc thì cứ đi làm đi, một mình tôi tự lo được." Để vị Đình Gia danh tiếng lẫy lừng ở đây chăm sóc cô, cô nghe thế nào cũng thấy huyền ảo quá chừng?
"Công việc là làm cả đời không hết. Có chỗ nào không thoải mái không? Có cần chỉnh chậm lại chút nữa không?" Lục Đình điều chỉnh lại dây truyền dịch giúp cô.
"Cũng ổn."
Lúc không có việc gì, Lục Đình liền ngồi trên ghế sofa bận rộn việc của mình, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn tình hình bình truyền dịch, kịp thời bấm chuông gọi y tá.
Do đang truyền dịch nên Đường Thi muốn đi vệ sinh. Cô vừa đứng dậy, định tự mình tháo bình truyền dịch ra để đi vào nhà vệ sinh.
Chưa kịp làm gì thì Lục Đình đã bước tới, tháo bình truyền dịch ra cầm giùm, lại còn định bế cô lên.
Đường Thi lập tức dùng hai tay đỡ lấy anh, vô tình biến thành hai tay chống lên lồng ngực anh.
Trên người anh chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, tối qua anh đã tháo cà vạt, mở hai cúc áo trên cùng.
Lúc này, tay của Đường Thi trực tiếp chạm vào làn da của anh.
Đường Thi như bị điện giật, lập tức rụt tay lại.
"Xin lỗi, tôi không cố ý đâu." Anh nhìn cô như thế, cứ như thể cô cố tình muốn sàm sỡ anh vậy.
Mặc dù nói các tiểu thư danh giá ở Kinh Đô đều muốn sàm sỡ Đình Gia, chỉ là họ không có cơ hội và cũng không có gan đó mà thôi, nhưng cô thật sự không cố ý mà!
"Tôi không phiền chuyện em cố ý đâu, thậm chí còn có chút mong đợi đấy."
Đường Thi giật mình, cô đây là đang bị Đình Gia trêu chọc đấy sao?













