Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới! – Chương 8: Linh cốt
Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới!
Cuối cùng, Dạ Thừa Phong đặt cho khí linh một cái tên.
"Dù sao bản thể của ngươi cũng là Hoán Hồn Linh, vậy dứt khoát gọi ngươi là Tiểu Linh đi." Dạ Thừa Phong đưa tay véo má Khí linh, ừm, rất mịn màng!
Khí linh xụ mặt, rón rén thương lượng với chủ nhân nhà mình: "Chủ nhân à, ta là con trai, không thể đổi cái tên nào nam tính một chút sao? Tiểu Linh nghe chẳng có khí thế gì cả, yếu xìu à..."
Dạ Thừa Phong xoa xoa cằm: "Hoán Hồn Linh có màu đỏ, không gọi là Tiểu Linh thì gọi là Tiểu Hồng nhé?"
Khí linh: "... Vẫn là gọi Tiểu Linh đi."
"Nhắc mới nhớ, ngươi là pháp bảo của Quỷ Vương Minh Giới, vậy Quỷ Vương ắt hẳn có đặt tên cho ngươi chứ, tên trước kia của ngươi là gì?" Dạ Thừa Phong tò mò hỏi.
Tiểu Linh nghe thế, lập tức chống nạnh hai tay, hất cằm lên đầy kiêu ngạo: "Hừ hừ, cái tên Quỷ Vương đặt cho ta có khí thế lắm nhé! Tên là Ngạo Thiên!"
Dạ Thừa Phong nghĩ tới điều gì đó, phì cười: "Thế đằng trước đó có chữ Long không, tên đầy đủ là Long Ngạo Thiên à?"
Tiểu Linh nghiêm trang trả lời: "Long thị là một trong những Thần tộc, chỉ có người tu luyện của bộ tộc Long thị mới được dùng họ này. Ta không thể dùng."
Thần tộc?
Dạ Thừa Phong từ ký ức của nguyên chủ biết được, thế giới này chia ra năm giới: Nhân giới, Thiên giới, Yêu giới, Ma giới, Minh giới.
Năm giới này cũng đại diện cho năm tộc lớn: Nhân tộc, Thần tộc, Yêu tộc, Ma tộc, Quỷ tộc.
Năm giới bao la rộng lớn, bao gồm các loại thế lực, địa vị khu vực phân chia cao thấp khác nhau. Lấy nước Thanh Huyền mà cô đang ở hiện tại làm ví dụ, nó chỉ thuộc về vị diện thấp nhất trong Nhân giới.
"Đúng rồi chủ nhân, còn một chuyện nữa ta phải nói với người."
Giọng của Tiểu Linh kéo Dạ Thừa Phong ra khỏi dòng suy nghĩ, "Trên người chủ nhân có hai đoạn xương cốt vô cùng quan trọng, bình thường bất kể là tu luyện hay ra ngoài lịch luyện, hai đoạn xương này đều phải được bảo vệ cho tốt."
Dạ Thừa Phong nhướng mày: "Xương cốt? Hai khúc xương nào?"
Tiểu Linh bay đến trước mặt Dạ Thừa Phong, giơ ngón tay chỉ vào ngực cô: "Ở vị trí trái tim của chủ nhân, có một khối Thiên Long Tâm Cốt."
Vừa nói, nó vừa vòng ra sau lưng Dạ Thừa Phong, chỉ vào cột sống của cô: "Ở vị trí cột sống, có một khối Quỷ Linh Tích Cốt."
"Thiên Long Tâm Cốt, Quỷ Linh Tích Cốt..."
Dạ Thừa Phong lẩm bẩm, lại lộ ra ánh mắt khó hiểu: "Hai khối xương cốt này, là do ta bẩm sinh đã có sao?"
Tiểu Linh giải thích: "Thiên Long Tâm Cốt và Quỷ Linh Tích Cốt là do chủ nhân kế thừa từ cha mẹ của người. Nói chung, những cường giả đã đứng trên đỉnh cao sẽ ngưng tụ phần lớn sức mạnh tu vi vào một khối xương của bản thân. Những khối xương như vậy được gọi là Linh cốt, có thể dùng để kế thừa cho đời sau, là một bảo vật hiếm có khó tìm hơn bất kỳ thiên linh địa bảo nào."
"Chính vì Linh cốt vô cùng trân quý, một khi bị những kẻ tu luyện tham lam dòm ngó, may mắn thì có thể phản kích chạy thoát, đen đủi thì sẽ bị ép rút xương. Mất đi Linh cốt, nhẹ thì tu vi giảm sút mạnh, nghiêm trọng thì sẽ chết."
Dạ Thừa Phong nghe ra sự nghiêm túc trong giọng nói của Tiểu Linh, liền nghiêm mặt lại, gật đầu nói: "Ta biết rồi, ta sẽ bảo vệ thật tốt hai khối linh cốt này, cũng tuyệt đối không để cho bất cứ ai biết được sự tồn tại của linh cốt."
Đồng thời, trong lòng Dạ Thừa Phong cũng nảy sinh một suy đoán -- Có thể để lại cho cô hai khối linh cốt, cha mẹ cô chắc chắn là những cường giả vô cùng lợi hại.
Hơn nữa, Tiểu Linh cũng tuyệt đối biết cha mẹ cô là ai.
Nhưng Tiểu Linh lại không muốn nhắc với cô về chuyện liên quan đến cha mẹ mình... Có lẽ, cũng là đang bảo vệ cô chăng?
Hiện giờ tu vi của cô chưa đủ, không có năng lực để biết thêm nhiều chuyện.
Chỉ có khi nào bản thân thực sự trở nên mạnh mẽ, mới có tư cách đi vạch trần chân tướng của những chuyện này.
Dưới sự đề nghị của Tiểu Linh, Dạ Thừa Phong trực tiếp ở lại trong không gian truyền thừa tu luyện cả một đêm.
Linh khí trong không gian nồng đậm dồi dào. Chỉ một đêm mà thôi, tu vi của cô đã thăng cấp thành công từ Nhập Đạo bậc một lên Nhập Đạo bậc hai.
Sau khi trời sáng, linh hồn Dạ Thừa Phong quay về bản thể. Cô đứng lên vươn vai một cái.
Mặc dù cả đêm không ngủ, nhưng việc tu luyện trong không gian vừa hay có thể đánh tan toàn bộ sự mệt mỏi.
Dạ Thừa Phong tắm rửa sạch sẽ, thu dọn đồ đạc một chút rồi bước ra khỏi phòng.
Vừa ra khỏi cửa, Dạ Thừa Phong liền nhìn thấy Dạ Cảnh Xuyên và Dạ Sơ Linh đi từ ngoài cổng vào.
Tướng mạo của Dạ Cảnh Xuyên có vài phần tương đồng với Dạ Tuân, nhưng người ta nói tướng tự tâm sinh, so với gương mặt khắc nghiệt của Dạ Tuân, Dạ Cảnh Xuyên lại mang thêm vài phần nhã nhặn ôn hòa, rất giống khí chất với con trai Dạ Quân An.
Chỉ là, hiện tại mặt ông lại đầy rầu rĩ, xem ra việc bái sư của Dạ Sơ Linh không được suôn sẻ.
Nhìn thấy Dạ Thừa Phong, nét sầu muộn trên mặt Dạ Cảnh Xuyên từ từ thu lại: "Thừa Phong, tối qua ngủ có ngon giấc không?"
"Rất tốt ạ." Dạ Thừa Phong tươi cười đáp lời, "So với cái tiểu viện vừa rách nát vừa lọt gió mà mẹ con cháu ở bên chủ gia, chỗ của Nhị thúc đây quả thực là phúc địa."
Nghe Dạ Thừa Phong nói vậy, ánh mắt Dạ Cảnh Xuyên khẽ chùng xuống. Ông thở dài một tiếng: "Đại ca của ta dã tâm quá lớn, trong lòng trong mắt đều là Dạ thị, liên tục muốn nâng cao địa vị của Dạ thị tại nước Thanh Huyền. Huynh ấy không cam lòng để Dạ thị chỉ làm một danh môn vọng tộc, huynh ấy muốn Dạ thị phải trở thành đệ nhất thị tộc của nước Thanh Huyền."
"Nhưng vật cực tất phản, những lời khuyên can của ta trong mắt huynh ấy chỉ là biểu hiện của sự vô dụng. Thế là huynh ấy dứt khoát đuổi cả nhà ta đến phân gia Dạ thị cho khuất mắt... Không ngờ rằng, chưa qua mấy năm, cháu và Tam di nương cũng bị đại ca đuổi đến phân gia này, thực sự làm ta đau xót."













