Tư Kính Đài – Chương 549: Bụi rốt cuộc lắng xuống
Tư Kính Đài
Nụ cười trên mặt Cát Đan theo từng chữ từng chữ xuất hiện mà dần dần biến mất, cơ khóe miệng giật giật một chút. Không hiểu sao khi đối mặt với đôi mắt trong suốt sáng ngời đó, xuyên qua thời gian không gian và tiếng gió rít gào, hình như nghe thấy tiếng kiếm xuyên qua da thịt.
"Phập!"
Máu bắn tung tóe, bóng người đó giật mạnh một cái, loạng đoạng quay đầu lại, máu tươi nơi khóe miệng phun ra như suối: "Cát... Cát Đan, tạ... Tại sao..."
Khoảnh khắc đó hắn nghẹn đắng nơi cổ họng, không dám nhìn đôi mắt đó nữa.













