Tư Kính Đài – Chương 290: Đồ giấu dưới đáy giếng
Tư Kính Đài
Thứ nhét vào tay Khúc Dịch là một cái cốc lưu ly ngọc trong suốt rạn băng. Hắn nhòm mắt nhìn thử, nhíu mày nói: "Nước này từ đâu ra thế?"
"Ông ta đưa cho đấy!"
Đường Việt xoay người chỉ vào trung niên nam tử đang rủ đầu khom lưng đứng trong viện, dáng vẻ vô cùng kính cẩn kia.
Người coi nghĩa trang?
Khúc Dịch khẽ lắc lắc nước trong cốc, nhìn về phía Dung Cẩn Sanh, khẽ thở dài một tiếng: "Nước có quá nhiều tạp chất, xem ra không pha trà được rồi."
Dung Cẩn Sanh mặt không biến sắc, thản nhiên nói: "Nước sông tự nhiên là không pha trà được."
"Nước sông?"













