Tư Kính Đài – Chương 228: Hồ đồng nhỏ giọt
Tư Kính Đài
"Đẩy ra? Tôi..."
Dung Cẩn Sanh nhìn cánh cửa đang đóng chặt kia. Bóng dáng người phụ nữ trên bóng cửa sổ bị kéo dài ra, tiếng khóc đâm xuyên màng nhĩ khiến anh sợ đến mức lạnh sống lưng.
Anh như ma xui quỷ khiến nhấc chân, cố nén sự sợ hãi tiến từng bước đến trước cửa. Bàn tay ở khoảng cách chỉ còn cách cửa một phân đột nhiên dừng lại, rút lui về như bị điện giật.
"Không, không được..."
Hai chân anh run lẩy bẩy, hầu như khó mà đứng vững được.
"Đẩy nó ra!"













