Tư Kính Đài – Chương 220: Vết thương khó quên
Tư Kính Đài
Khúc Dược nhìn theo ánh mắt của cậu liền thấy Tề Thư khoanh tay đứng trong mưa, tư thế vẫn kính cẩn bình hòa như thường lệ.
Nghe vậy, hắn ngẩng đầu cười nhẹ, đáp: "Được."
Nàng nhìn Mẫn Anh Khuyết, bàn tay dang nắm lấy cánh tay nàng siết chặt như muốn véo rách một mảng thịt vậy, hoàn toàn khác xa với sự bình tĩnh mà cậu đang cố gắng duy trì trên mặt, nàng có chút không yên tâm, hỏi: "Tiểu Lan Hoa, em chắc chắn chứ?"
Mẫn Anh Khuyết gật đầu, nhẹ nhàng đáp: "Ừm."
"Lấy chiếc ô ra đây." Nàng dặn dò một câu, đợi có người đưa ô tới, Khúc Dược giương ô che trên đỉnh đầu cậu, dịu dàng nói: "Đi đi, đừng sợ, mọi chuyện đều có tỷ ở đây."
"Vâng."
Mẫn Anh Khuyết chất chứa tâm sự xoay người, giương ô đi về phía Tề Thư, hai người nối tiếp nhau rời đi.
Mưa to tầm tã không có dấu hiệu dừng lại.













