Tư Kính Đài – Chương 20: Thương lượng một điều kiện
Tư Kính Đài
Hậu viện y quán là ba gian nhà ngói. Hai cha con lần lượt ở căn phía Bắc và phía Đông, căn phía Tây bỏ trống nên được dọn dẹp cho Dung Cẩn Sênh dưỡng thương. Trong viện ngoài viện Hắc Vân Kỵ canh gác nghiêm ngặt. Khi Khúc Dược vào phòng Dung Cẩn Sênh đang ngồi ngay ngắn trên xe lăn, tay cầm thẻ tre chăm chú đọc dưới ánh nến. Thiếu niên kia mặt lạnh ôm kiếm cuộn tròn trên chiếc ghế bên cạnh nhìn cây hải đường ngoài cửa sổ thẩn thờ.
"Vương gia tôi có chuyện muốn nói, có thể nói chuyện một lát không?" Giọng Khúc Dược bình thản đến mức lạnh lùng. Dung Cẩn Sênh nghe vậy đặt thẻ tre xuống nhẹ giọng nói: "Đường Việt dạo này bọn chúng lười luyện công quá, em đi giúp ta rèn luyện bọn chúng một chút." "Vâng." Đường Việt trượt khỏi ghế, liếc nhìn Khúc Dược một cái hừ lạnh rồi bước ra khỏi phòng. Không lâu sau bên ngoài truyền đến tiếng xin tha và tiếng kêu thảm thiết, thật náo nhiệt.
"Cô nương mời ngồi." Đôi môi mỏng của Dung Cẩn Sênh khẽ mím lại như có ý cười. Hắn xoay xe lăn đối mặt với cô làm động tác mời. Ánh trăng bạc trải dài trên chiếc mặt nạ ngọc của hắn càng khiến đôi mắt kia thêm thanh tịnh. Trong lúc Khúc Dược quan sát hắn thì Dung Cẩn Sênh cũng đang quan sát cô. Cô thực sự khác hẳn với những tiểu thư đài các ở những gia đình quyền quý kia. Hắn chưa từng gặp người phụ nữ nào như vậy. Trong xương tủy toát ra vẻ kiêu ngạo, trong đôi mắt chứa đầy sương gió. Cô dám liều mạng để giải oan cho người khác, dám mổ bụng lấy con, dám đại náo công đường, dám lấy mạng hắn ra đe dọa Mộ Lâm, dám làm những điều mà người thiên hạ không dám. Với bản lĩnh và tài hoa này ở lại huyện Duẩn Khê đúng là uổng phí.
"Không biết cô nương muốn nói gì?" Hắn hỏi. Khúc Dược ngẩng đầu: "Tôi đến để thương lượng với Vương gia một điều kiện." Cha chết oan hung thủ thực sự vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Dù cô có bản lĩnh phá án thì cũng không thể tìm kim đáy bể được. Kế sách hiện giờ chỉ có Thần Vương. Với thân phận và địa vị của hắn nếu sẵn lòng giúp đỡ thì việc này mới khả thi. Còn về phía sư phụ cô chưa đến mức vạn bất đắc dĩ thì không muốn kinh động. Trả thù cho cha vốn luôn là chuyện của một mình cô.
"Bản vương xin rửa tai lắng nghe." Dung Cẩn Sênh hơi gật đầu mỉm cười ung dung. "Tôi hy vọng Vương gia có thể giúp tôi truy lùng kẻ giết cha tôi. Để đổi lại trong thời gian này tôi sẵn lòng để Vương gia sử dụng." Cô khẳng định Dung Cẩn Sênh sẽ không từ chối điều kiện như vậy. Dù sao tình hình của hắn cũng rất nguy hiểm và cần sự trợ giúp của cô.
"Nếu bản vương không đồng ý cô nương sẽ từ chối giải độc cho bản vương sao?" Dung Cẩn Sênh mỉm cười nhìn cô giọng nói dịu dàng. "Không chuyện giải độc tôi đã hứa rồi thì không có lý do gì để lật lọng." Hắn là lựa chọn tốt nhất hiện giờ của cô nhưng không phải là lựa chọn duy nhất.
Ý cười trong mắt Dung Cẩn Sênh càng đậm hơn. Hắn quả nhiên không nhìn lầm cô. Cô là người tâm cao khí ngạo, rõ ràng có thể dùng việc giải độc cho hắn để đưa ra yêu cầu nhưng vì nguyên tắc trong lòng mà lại chọn một con đường gian nan khác. "Cô nương không sợ bản vương giả vờ đồng ý rồi cố tình kéo dài thời gian để bắt cô làm việc cho bản vương sao?" Khúc Dược không đổi sắc: "Không sợ." "Tại sao?" Dung Cẩn Sênh ngạc nhiên trước giọng điệu khẳng định của cô. Cô dễ dàng tin tưởng người khác như vậy sao?
"Bởi vì không xứng." Khả năng nhìn người này cô vẫn có. Hắn là một quân tử thực thụ, lòng dạ rộng lượng, thanh khiết như ngọc, làm việc dĩ nhiên có nguyên tắc của mình. Nghe vậy Dung Cẩn Sênh có chút thẩn thờ, sau khi tỉnh táo lại không khỏi mỉm cười nhẹ. Những lời ca tụng tâng bốc hắn nghe quá nhiều rồi nhưng cô là người duy nhất nói ra câu này mà không khiến hắn cảm thấy giả dối.
"Được chuyện này bản vương đồng ý." Khúc Dược không bất ngờ trước câu trả lời này. Cô khẽ gật đầu: "Ba ngày đợi tôi xử lý xong hậu sự của cha sẽ theo ngài rời khỏi đây. Thuốc giải Lục Tuyệt Tán còn thiếu vài vị dược liệu cần phải đợi thêm một thời gian." Nói xong cô quay người bước ra khỏi phòng. Động tác dứt khoát nhanh nhẹn khiến hắn có chút ngẩn ngơ. Một lát sau hắn lại cầm thẻ tre lên đọc. Dưới ánh sáng mờ ảo khóe môi hắn hơi nhếch lên hòa cùng ánh nến trong phòng.
Trong viện Mộ Lâm đang giao thủ với Đường Việt vẫn để ý đến động tĩnh trong phòng. Thấy Khúc Dược đi ra hắn gạt nắm đấm của Đường Việt rồi nắm lấy cánh tay hắn: "Được rồi được rồi em thắng rồi. Đêm đã khuya rồi em không mau đốc thúc chủ tử đi nghỉ sao?" Đường Việt nhíu mày suy nghĩ thấy cũng có lý nên thu chiêu, liếc nhìn đám Hắc Vân Kỵ đang nằm rải rác trên đất hừ lạnh: "Mấy ngày nữa ta sẽ kiểm tra võ công của các người. Ai không tiến bộ thì cứ đợi bị ăn đòn đi." Nhìn hắn đi vào phòng Mộ Lâm nhìn đám anh em mặt mũi bầm dập mà thở dài: "Còn không mau đứng dậy thu dọn đi? Để một đứa trẻ đánh ra nông nỗi này nói ra không sợ người ta cười cho!" Đám Hắc Vân Kỵ dìu nhau đứng dậy không dám ho he gì, trong lòng thầm nhủ: võ công của nhóc đó là do Vương gia đích thân dạy, cả cái Đại Thịnh này có mấy người đánh thắng được chứ?
Mộ Lâm không quan tâm đến những suy tính nhỏ nhặt trong đầu họ. Thấy Khúc Dược đi về phía hậu viện hắn liền đi theo. Đám Hắc Vân Kỵ canh gác đều biết Khúc Dược nên cũng không ngăn cản mà cho cô đi thẳng. Trong góc hậu viện ba kẻ sống sót bị trói lại với nhau. Tay chân chúng bị vặn vẹo theo những tư thế kỳ lạ người đầy vết thương, xem ra đã bị hành hạ không ít. "Khúc cô nương cô đến đây làm gì?" Mộ Lâm đến trước mặt mọi người ôm quyền hành lễ rồi nhìn Khúc Dược. "Thẩm vấn!" Khúc Dược trả lời ngắn gọn.
Đám Hắc Vân Kỵ nhìn nhau. Có phải họ nghe nhầm không? Bao nhiêu người bọn họ dùng hết mọi thủ đoạn mà vẫn không cậy nổi miệng bọn chúng, dựa vào đâu mà cô nghĩ mình hỏi ra được? "Tôi thừa nhận cô y thuật cao siêu và cũng có cách riêng trong việc khám nghiệm tử thi. Nhưng thẩm vấn không phải là việc mà phụ nữ có thể làm, cứ để họ làm đi." Hắn không có ý coi thường cô chỉ đơn giản là thấy việc ép cung quá máu me, con gái con lứa ít tiếp xúc thì hơn. Khúc Dược liếc nhìn hắn nói một cách khẳng định: "Khám nghiệm tử thi cũng không phải là việc mà phụ nữ có thể làm." Chẳng phải cô cũng làm rồi sao? Mộ Lâm nhớ lại cảnh trên công đường thì nhất thời á khẩu. Đám Hắc Vân Kỵ bên cạnh nén cười. Đây là lần đầu tiên họ thấy thống lĩnh liên tục chịu lép vế trước một người, cô nương này đúng là có bản lĩnh thật!
Khúc Dược đi vòng quanh ba kẻ đó một vòng đột nhiên hỏi: "Còn xác của những tên áo đen kia không? Mang một cái tới đây." "Có." Đám Hắc Vân Kỵ nhìn Mộ Lâm, Mộ Lâm gật đầu. Nếu cô đã muốn thử thì cứ để cô thử để cô hiểu rõ rằng có một số việc thực sự không phải phụ nữ có thể làm. Họ kéo cái xác ra ném xuống đất. "Cô muốn làm gì? Đừng lãng phí thời gian nữa bọn ta sẽ không nói gì đâu." Một tên trong số đó nhìn qua mái tóc xõa che khuất đôi mắt âm hiểm nhìn chằm chằm Khúc Dược.
Ánh mắt Khúc Dược bình thản lấy từ thắt lưng ra một đôi găng tay mỏng như cánh ve cẩn thận đeo vào. Cô chỉ vào tên vừa nói: "Chính là hắn ta, hãy để hắn lại còn hai kẻ kia các anh cứ xử lý theo ý mình." Cô cử động cổ tay có chút tiếc nuối. Với trình độ thủ công hiện nay dù cô có thử nghiệm thế nào cũng không làm ra được loại găng tay dính chặt vào tay như chính làn da của mình. "Được." Mộ Lâm nháy mắt. Hắn biết tính Khúc Dược rất bướng bỉnh một khi đã quyết định thì không ai thay đổi được nên ra hiệu cho thuộc hạ chuẩn bị theo ý cô. Hắn cũng muốn xem cô định làm gì.
"Khúc cô nương cô không định hỏi chuyện một cái xác chứ?" Có người không nhịn được hỏi một câu. Khúc Dược hỏi ngược lại: "Có gì không được sao?" Giọng điệu hiển nhiên của cô như thể câu hỏi của họ rất ngớ ngẩn. Mọi người thở dài bất lực. Thẩm vấn mà không cần lời khai của phạm nhân? Người chết mà biết nói chuyện sao? Cô đang đùa à? Quả nhiên là người ngoài nghề.
"Cô định tra thế nào?" Một câu hỏi vang lên giải đáp thắc mắc trong lòng mọi người. Mọi người quay đầu lại thấy Đường Việt đang đẩy xe lăn đi tới. Người hỏi chính là Dung Cẩn Sênh. Hắn ngồi ngay ngắn trên đùi đắp một tấm chăn mỏng, bộ cẩm y dưới ánh trăng phủ một lớp bạc trông vô cùng thoát tục. Không ai nghĩ chuyện này lại kinh động đến hắn nên vội vàng quỳ lạy. "Tham kiến chủ tử!" "Tất cả đứng lên đi." Dung Cẩn Sênh lướt nhìn họ rồi dừng lại trên người Khúc Dược, tò mò hỏi: "Không hỏi chuyện cô định tra thế nào?" Gương mặt thanh lạnh của Khúc Dược lộ ra nụ cười hiếm hoi nhưng dưới ánh trăng lại trông vô cùng đáng sợ. Cô nói: "Giải phẫu!" Trong phút chốc cơn gió lạnh thổi qua mọi người rùng mình rùng mình trong vô thức!













