Trùng Sinh Ta Gả Cho Hoàng Thúc Thái Tử Quỳ Gối Đòi Quay Lại – Chương 11: Ngủ không được
Trùng Sinh Ta Gả Cho Hoàng Thúc Thái Tử Quỳ Gối Đòi Quay Lại
Sau khi thăm khám, Vương Thái Y đã gia giảm, chỉnh sửa lại đơn thuốc một chút.
Thẩm Dược bảo Thanh Tước tiễn ông ra ngoài, mắt nhìn Khâu Sơn khom lưng, động tác tuy có chút vụng về nhưng vô cùng tỉ mỉ tém lại góc chăn cho Tạ Uyên.
Thẩm Dược trầm ngâm giây lát, lên tiếng hỏi: "Khâu Sơn, ngươi ở bên cạnh Vương gia bao lâu rồi?"
Khâu Sơn thật thà đáp: "Cha của tiểu nhân là cấm quân, tiểu nhân vừa sinh ra không lâu đã được đưa vào trong cung, từ lúc bắt đầu có ký ức là đã luôn ở bên cạnh Vương gia, tính ra thì cũng..."
Hắn bấm bấm ngón tay: "Cũng được khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám năm rồi nhỉ?"
Ánh mắt Thẩm Dược hơi lay động, quay đầu đi chỗ khác: "Nói như vậy, chắc hẳn ngươi biết rất nhiều chuyện của Vương gia."
"Đúng vậy ạ."
"Vậy ngươi có biết Vương gia đã có người trong lòng hay chưa?"
Khâu Sơn ngẩn người, nét mặt rõ ràng trở nên ngập ngừng, ngổn ngang: "Vương phi..."
Thẩm Dược biết vì sao hắn lại ấp úng như vậy, liền mỉm cười: "Thật ra chuyện Vương gia đã có người trong lòng, ta nghe qua từ lâu rồi. Ta không để ý đâu, nếu không thì ta đã chẳng gả vào đây."
Nàng lại hạ giọng mềm mỏng hơn: "Bây giờ ta nói chuyện này không phải muốn hưng binh vấn tội hay làm sao cả. Chỉ là vừa rồi Vương Thái Y có nói, nếu thường xuyên kích thích Vương gia thì may ra có thể đánh thức ngài ấy một lần nữa. Ta nhớ mọi người đều nói, Tĩnh Vương có một ánh trăng sáng, ngày đêm thương nhớ, là duy nhất trên đời. Nếu như có thể tìm được cô nương đó đưa đến đây, biết đâu Vương gia có thể tỉnh lại."
Nàng nhìn Khâu Sơn, thần thái điềm tĩnh: "Cho nên, ngươi cứ yên tâm nói cho ta biết cô nương đó là ai, tất cả đều là vì tốt cho Vương gia."
Tạ Uyên đang nằm trên giường, tứ chi không có lấy một chút sức lực, toàn thân không thể nhúc nhích, ngay cả mí mắt cũng nặng trịch như ngàn cân, chẳng thể mở ra nổi.
Duy chỉ có tư duy là cực kỳ tỉnh táo, vẫn có thể nghe thấy âm thanh ở bên cạnh.
Hắn đã nghe thấy toàn bộ những lời đó của Thẩm Dược.
Lại còn nghe thấy Khâu Sơn bừng tỉnh ngộ ra: "Vương phi nói chí lý quá!"
Tạ Uyên hận sắt không thể thành thép.
Mới vài ba câu đã bị người ta dắt mũi rồi, đồ ngốc.
Thẩm Dược kiên nhẫn hỏi: "Cho nên, người trong lòng của Vương gia là ai vậy?"
Tạ Uyên khựng lại một chút, chuyển hướng suy nghĩ, với giọng nói mềm mại nhẹ nhàng cất lên như thế của Thẩm Dược, quả thực rất khó để không tước vũ khí tước giáp chịu thua trước nàng.
Cũng không thể trách hoàn toàn là do Khâu Sơn vô dụng.
Khâu Sơn gãi gãi đầu, có chút rầu rĩ: "Chuyện này... tiểu nhân cũng không rõ lắm."
Thẩm Dược rõ ràng thấy bất ngờ: "Không rõ sao?"
Khâu Sơn bộc bạch: "Thật ra tiểu nhân cũng không rõ Vương gia có thực sự có một người trong lòng như vậy hay không. Nhữmg năm nay, rất nhiều người muốn làm mối cho Vương gia, nhưng Vương gia đều nói đã có người trong lòng rồi khéo léo từ chối sạch sành sanh. Sau này Hoàng thượng đến hỏi Vương gia cô nương đó là ai, nói sẽ ban hôn cho Vương gia. Tốt biết bao nhiêu, thế nhưng Vương gia lại từ chối. Về sau Hoàng thượng nghi ngờ, có khi Vương gia chẳng có người trong lòng nào cả, chỉ là không muốn thành thân nên mới cố tình viện cớ."
"Là như vậy sao..." Thẩm Dược trầm ngâm suy nghĩ.
Tạ Uyên nằm trên giường, chính bản thân hắn cũng không ngờ tới, mình lại giấu giếm chuyện này kín kẽ đến mức giọt nước không rò rỉ ra ngoài như vậy.
Bởi vì xuất thân quá đỗi cao quý, Tạ Uyên từ nhỏ đến lớn đều không cần phải giấu giếm suy nghĩ trong lòng.
Hắn vui vẻ, ban thưởng gì cũng có thể trao ra; hắn không vui, người bên dưới liền phải quỳ xuống chịu phạt.
Hắn không cần phải nhìn sắc mặt người khác, càng không cần lo lắng liệu có làm ai đó phật ý hay không.
Cho nên, hắn vốn không cần phải nói dối.
Duy chỉ có chuyện này, Tạ Uyên giấu kín như gầm giường.
Người thân thiết nhất bên cạnh, cho dù là Hoàng huynh, cũng chẳng đánh nghe được nửa điểm phong thanh.
"Không sao."
Thẩm Dược không nản lòng quá lâu, rất nhanh lại nói: "Cho dù không có người trong lòng, Vương gia chắc chắn cũng có những điều khác coi trọng, chúng ta cứ thử từng chuyện từng chuyện một là được."
"Chuyện này phải thử thế nào ạ?" Khâu Sơn tò mò.
Tạ Uyên cũng vô cùng tò mò.
Nhưng Thẩm Dược chỉ mỉm cười: "Sau này hãy từ từ thử, hôm nay muộn quá rồi, nghỉ ngơi trước đã. Ngày mai ta còn phải đi gặp mụ mụ họ Chu một chuyến."
Khâu Sơn dạ một tiếng, đứng dậy lui ra ngoài.
Tạ Uyên nhíu mày.
Theo góc nhìn của hắn, Thẩm Dược hoàn toàn không cần thiết phải đi gặp mụ mụ họ Chu.
Nàng hiện giờ là Tĩnh Vương phi, dưới bầu trời này người duy nhất có thể khiến nàng cúi đầu một chút chỉ có Hoàng đế.
Suy nghĩ khựng lại một chút, Tạ Uyên lại nghi hoặc về một chuyện vô cùng quan trọng.
Thẩm Dược nói nghỉ ngơi, nàng nghỉ ngơi ở đâu?
Rất nhanh, Tạ Uyên đã biết đáp án của câu hỏi này.
Hắn nghe thấy tiếng vải vóc cọ xát sột soạt, hơn nữa tiếng động ngày càng tiến lại gần.
Có người trèo lên giường, dải áo mềm mại khẽ lướt qua đầu mũi hắn, hắn thoang thoảng nghe thấy mùi hoa nhài thanh thanh dịu nhẹ.
Đây là mùi hương trên người Thẩm Dược.
Nàng nằm xuống ở phía bên trong, ngay sát bên cạnh Tạ Uyên.
Hơi thở của Tạ Uyên có chút rối loạn.
Không biết là do hôn mê quá lâu, hay do hương hoa bên cạnh quá nồng, Tạ Uyên trằn trọc mãi khó đi vào giấc ngủ, nhớ lại rất nhiều chuyện, cũng nghĩ đến tương lai.
Đột nhiên, Tạ Uyên cảm nhận được có thứ gì đó gác lên eo mình.
Rất nhẹ, lại rất mềm mại, ngăn cách qua lớp chăn gấm và vạt áo mỏng dảnh, mang theo hơi lạnh vi diệu.
Là Thẩm Dược ngủ say rồi, xoay người lại gác cánh tay lên.
Hơi thở Tạ Uyên nghẹn lại, toàn thân căng cứng.
Lại càng không ngủ được nữa rồi.
Hôm sau.
Thẩm Dược ngủ dậy, ngồi trước bàn trang điểm nói với Thanh Tước: "Hôm nay phải đi gặp mụ mụ họ Chu, búi cho ta kiểu tóc hào hoa đoan trang một chút."
Thanh Tước gật gật đầu, hạ thấp giọng: "Vương phi, lát nữa có nói chuyện của Tiết công tử không ạ?"
"Tất nhiên rồi."
Thẩm Dược biết rõ, gian viện bên này canh phòng nghiêm ngặt, người bình thường nếu không có thẻ bài thông hành thì tuyệt đối không vào được.
Mà cái thẻ bài đó chỉ có mụ mụ họ Chu sở hữu một chiếc.
Nói cách khác, nếu không có sự ngầm đồng ý của mụ mụ họ Chu, Tiết Toại Xuyên hoàn toàn không thể lẻn vào.
Thanh Tước nhớ ra điều gì đó, từ trong tay áo móc ra một miếng ngọc bội hoàng ngọc: "Vương phi, cái này ạ."
Thẩm Dược liếc nhìn: "Đây là cái gì?"
"Ngọc bội của Tiết công tử đánh rơi. Đêm qua hắn ta hoảng loạn bỏ chạy, nô tỳ nhặt được ở góc tường."
Thẩm Dược nhận lấy miếng ngọc bội, khóe môi hơi cong lên: "Tốt lắm."
Sau khi trang điểm xong xuôi, Thẩm Dược dắt theo Thanh Tước, Ngân Chu cùng với hai ma ma đi tới Vãn Hương Đường.
Ở bên đó, Chu Thị vừa mới ngủ dậy chải tóc xong, đang ngáp ngắn ngáp dài thì nghe thấy người hầu gái bước nhanh vào báo cáo, nói Tĩnh Vương phi đã tới.
Chu Thị nhướng mày: "Thật không ngờ, Toại Xuyên lại có bản lĩnh đến thế."
Đêm qua bà nghe nói Tiết Toại Xuyên hớt hải hoảng hốt chạy từ bên đó về, còn tưởng rằng đã thất bại.
Không ngờ, chuyện lại thành công rực rỡ.
Bà lại hừ lạnh một tiếng: "Cố tình trì hoãn đến tận sáng nay mới tới, xem lát nữa ta dạy dỗ nó thế nào!"
Chải chuốt xong xuôi, Chu Thị chễm chệ ngồi chòm chèm giữa chính堂, mặt nặng chịch chằm chằm nhìn ra cửa.
Bây giờ, chỉ chờ Thẩm Dược bước vào gọi mụ mụ, rồi bà sẽ mỉa mai vặn hỏi ngược lại: Ngươi còn biết ta là mụ mụ của ngươi sao?
Sau đó sẽ chất vấn nàng: Hôm qua không tới thỉnh an, ngươi có biết tội chưa?
Tiếng bước chân ngày càng tới gần, tim Chu Thị đập nhanh hơn một chút, vì căng thẳng nên lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Cuối cùng, bóng người ngoài cửa chao đảo.
Người thiếu nữ bước vào đầu tiên mặc một bộ nhu váy màu xanh thiên thủy, khoác dải lụa mỏng màu đỏ bạc, tóc đen như mây, làn da tuyết mịn màng, giống hệt như mỹ nhân bước ra từ trong bức tranh vậy.
Thẩm Dược mười bảy tuổi, chính là độ tuổi đẹp đẽ nhất.
Chưa đợi Chu Thị hoàn hồn, giọng nói thanh xá lạnh lùng của Thẩm Dược đã cất lên: "Mụ mụ họ Chu, bà có biết tội chưa?"













