Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn – Chương 9: . Bằng mọi giá phải tìm lại nhẫn cưới
Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn
"Tao đi cùng mày, lát nữa đập chết tươi con ả họ Tô đó!" Đường Hiểu Du xắn tay áo, y như sắp có một trận đánh lớn. Cô nàng thuộc vóc dáng nhỏ nhắn linh hoạt, cao vừa đúng 1m60, gương mặt ngọt ngào, khuôn mặt và đôi mắt đều tròn xoe, lông mày cong cong, còn chút mỡ sữa em bé. Trông có vẻ mềm mại dễ bắt nạt, nhưng tính tình lại cực kỳ nóng nảy, hơn nữa đánh đấm rất giỏi. Trước kia ở cô nhi viện, chính Đường Hiểu Du là người bảo vệ Vân Thanh Ly. Trẻ con ở cô nhi viện rất hung hãn, nhưng Đường Hiểu Du dám một mình đánh lộn với ba bốn đứa con trai. Cô ấy là loại nhân vật tàn nhẫn kiểu dù bị đánh đến tàn phế cũng phải cắn chặt cổ đối phương, xé rách một miếng thịt mới cam tâm.
Trong lòng Vân Thanh Ly dâng lên dòng nước ấm, ôm chầm lấy Đường Hiểu Du: "Không cần đâu, đánh cô ta làm gì? Quay lưng cô ta đi tìm Thẩm Hàn Chu khóc lóc ỉ ôi, khéo lại bòn được một khoản tài sản chung của vợ chồng cũng nên."
Đường Hiểu Du nghĩ cũng đúng, cô nàng cau mày: "Mày định làm thế nào?"
Vân Thanh Ly rũ mắt suy tính một chút, nói: "Cho dù làm thế nào, cũng phải nắm chắc được bằng chứng xác thực Thẩm Hàn Chu ngoại tình trước đã, tao mới có thể bớt bị động. Ảnh chụp trộm tòa án không công nhận, còn bức ảnh và tin nhắn vừa rồi, vừa không có mặt Thẩm Hàn Chu, số điện thoại cũng chưa chắc là của Tô Khả Khả, ra tòa rất dễ bị lật ngược."
"Vậy phải làm sao?" Đường Hiểu Du có chút nóng nảy, lại hiến kế: "Hay để tao giúp mày liên hệ một luật sư ly hôn nhé, chuyện chuyên môn cứ để người có chuyên môn làm?"
Vân Thanh Ly lắc đầu, Thẩm Hàn Chu vẫn rất có năng lực và mạng lưới quan hệ. Còn cả nhà họ Bạch nữa. Trước kia Thẩm Hàn Chu trắng tay, cô một mực muốn ở bên anh, nhà họ Bạch kiên quyết phản đối, thậm chí còn đuổi cô ra khỏi nhà. Nhưng khi Thẩm Hàn Chu khởi nghiệp thành công, tiền đồ rộng mở, thái độ nhà họ Bạch đã thay đổi, rất coi trọng cậu con rể này. Nhà họ Bạch cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn cô ly hôn, mạng lưới của nhà họ Bạch còn rộng hơn, bản thân Bạch Thừa Trạch lại là luật sư cấp đối tác của một văn phòng luật. Khó đảm bảo hôm nay cô tìm luật sư, nhà họ Bạch và Thẩm Hàn Chu ngày mai sẽ không biết.
Cô nhìn sang Đường Hiểu Du: "Du Du, lát nữa lúc tao gặp Tô Khả Khả, mày giúp tao đi làm một chuyện."
Vân Thanh Ly bước vào quán cà phê Lam Tinh nằm trong khu CBD. Cô vừa định tìm một chỗ ngồi xuống, thì nhìn thấy Bạch Thừa Trạch và hai người đàn ông mặc âu phục phẳng phiu cũng bước vào, rõ ràng là đến để bàn công việc.
"Mày làm gì ở đây?" Bạch Thừa Trạch nhíu mày, sự chê bai luôn vô tình bộc lộ ra.
Hộ khẩu của Vân Thanh Ly đã được chuyển khỏi nhà họ Bạch, người nhà họ Bạch giờ đối với cô chẳng khác gì người dưng. Giọng cô đều đều: "Anh cứ coi như không nhìn thấy tôi." Cô cảm thấy hơi phiền phức. Chuyện cô gặp Tô Khả Khả, tuyệt đối không thể để Bạch Thừa Trạch nhìn thấy. Cô lo Tô Khả Khả bước vào sẽ đụng mặt, bèn quay người định rời đi, liên lạc với Tô Khả Khả đổi địa điểm.
Nhưng cô vừa mới quay người, cánh tay đã bị Bạch Thừa Trạch kéo giật lại bằng lực rất mạnh. Cánh tay bị kéo đau điếng, Vân Thanh Ly bực bội ngoái lại: "Đừng có động tay động chân!"
Người đàn ông bên cạnh mang vẻ mặt mờ ám, cười trêu chọc Bạch Thừa Trạch: "Luật sư Bạch, bạn gái cũ à? Xinh đấy, dịu dàng với con gái nhà người ta chút đi."
Bạch Thừa Trạch khó chịu: "Nói hươu nói vượn cái gì! Đây là em gái tôi! Hai anh cứ vào phòng VIP trước đi, em gái tôi pha cà phê khéo lắm, tay nghề còn giỏi hơn cả thợ pha chế bình thường, lát nữa tôi bảo con bé tự tay pha vài ly cho hai người thưởng thức."
Em gái? Hai người bạn đồng hành rõ ràng sửng sốt một chút. Nhưng bọn họ liếc nhìn nhau, rất nhanh đã lộ ra nụ cười đầy ẩn ý. Chắc là em gái "nuôi" rồi. Bạch Thừa Trạch rất cưng chiều em gái mình, trên bàn làm việc còn bày mấy tấm ảnh của cô em gái đó. Hơn nữa, Bạch đại tiểu thư cũng từng tham dự tiệc thường niên của nhà họ Bạch vài lần, căn bản không phải dáng vẻ thế này, tuy cũng xinh đẹp, nhưng thua xa sự kinh diễm của người trước mặt. Chưa kể, ai vừa gặp mặt đã bắt em gái ruột đi pha cà phê cho người ta uống? Đây cũng đâu phải ở nhà, chủ nhà tiếp khách thì không có gì để bàn, đây là quán cà phê mà.
Bọn họ đi rồi, Vân Thanh Ly cũng hất tay Bạch Thừa Trạch ra. Bị cô liên tục giãy giụa hất ra, lông mày Bạch Thừa Trạch càng cau chặt hơn, vừa định lên tiếng quát tháo, nhưng thấy cô xoa xoa cánh tay, bèn kiềm chế cơn tức giận. Hình như vừa nãy hắn dùng lực mạnh quá, nhưng cô có phải là Vãn Anh đâu, từ nhỏ đã được nuông chiều, không chịu nổi một chút sức lực nào.
"Mày có biết hôm qua mày đột nhiên bỏ đi, cả nhà đều ầm ĩ rất không vui không? Anh Anh rất áy náy, cảm thấy con bé đã làm phiền bữa ăn của chúng ta, nên cúp máy rất nhanh. Sáng nay tao gọi điện cho Anh Anh, con bé cũng không bắt máy. Lát nữa mày gọi điện cho Anh Anh, nói lời xin lỗi đi. Còn nữa, tao phải bàn một dự án hợp tác khá quan trọng, mày đi pha cà phê lát nữa mang lên phòng nhã tọa Song Ngư." Bạch Thừa Trạch dặn dò xong định quay người rời đi.
Vân Thanh Ly suýt thì bật cười vì tức. Chẳng phân biệt trắng đen bắt cô đi xin lỗi Bạch Vãn Anh thì cũng thôi đi, lại còn sai cô đi pha cà phê? Cô là nhân viên chạy bàn của quán cà phê này à? Nhớ lại chuyện người nhà họ Bạch đều thích uống cà phê, cô về nhà họ Bạch vì không phân biệt được Mocha và Cappuccino, liền bị người nhà cười nhạo chê bai. Lại còn bị Bạch Vãn Anh chơi xỏ khiến ai ai cũng biết, đến tận bây giờ vẫn bị gọi là đồ nhà quê, đồ hai lúa. Để lấy lòng người nhà, thay đổi hình tượng, cô đã hạ quyết tâm nghiên cứu, thi lấy cả chứng chỉ pha chế cà phê. Có một dạo ngày nào cô cũng chuẩn bị cà phê sáng tối theo khẩu vị của từng người trong nhà họ Bạch, Vân Thanh Ly mới thấy tấm chân tình của mình thà đem cho chó ăn còn hơn. Ít ra cho chó ăn, con chó còn biết vẫy đuôi.
Cô lấy quyển sổ hộ khẩu từ trong túi ra đập "bạch" lên lưng Bạch Thừa Trạch. Bạch Thừa Trạch đón lấy: "Sang tên nhà đất nhanh thế cơ à?" Vân Thanh Ly mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy, sáng sớm đã nóng lòng đi làm ngay rồi."
Bạch Thừa Trạch hài lòng cất sổ hộ khẩu đi: "Thế mới phải chứ, tao đi tiếp đối tác đây, mày làm nhanh lên, pha cà phê cho cẩn thận mang lên." Thấy cô ngoan ngoãn thế này, lát nữa cô biểu hiện tốt, hắn có thể trịnh trọng giới thiệu cô với đối tác. Bạch Thừa Trạch vừa nghĩ, vừa quay người bước vào phòng VIP. Phục vụ bước vào gọi món, hắn xua xua tay bảo nhân viên phục vụ đi ra. Quán cà phê này dịch vụ rất cá nhân hóa, khách có nhu cầu muốn trải nghiệm tự pha cà phê thì cũng ok, có Vân Thanh Ly lo liệu rồi, cần gì phải gọi món? Nhân viên phục vụ thấy hơi kỳ lạ, nhưng cũng không nói gì, quay người rời đi.
Nửa tiếng sau. Đừng nói là cà phê, đến một ly nước lọc Bạch Thừa Trạch cũng chẳng thấy tăm hơi. Đối tác bắt đầu khó chịu, Bạch Thừa Trạch đi ra ngoài thúc giục mới phát hiện Vân Thanh Ly đã mất hút từ đời nào rồi. Nhận ra mình bị Vân Thanh Ly xỏ mũi, Bạch Thừa Trạch tức điên tiết gọi điện thoại cho Vân Thanh Ly. Điện thoại không gọi được, hai người đối tác cũng lần lượt rời đi. Bạch Thừa Trạch tức tối đạp đổ cả ghế, gọi điện thoại cho Thẩm Hàn Chu.
"Hàn Chu, Vân Thanh Ly càng ngày càng không ra thể thống gì nữa rồi! Hôm qua chọc Anh Anh khóc, hôm nay gặp tao, không những không thấy áy náy mà còn chơi tao một vố khiến dự án hợp tác của tao đi tong luôn! Đều do cậu chiều chuộng nó mà ra! Cậu cắt tiền tiêu vặt của nó đi, cho nó một bài học nhớ đời." Không có kinh tế chống lưng, hắn muốn xem xem Vân Thanh Ly có về nhà họ Bạch khóc lóc cầu xin không. Ý nghĩ này cũng là do Vãn Anh gợi ý, hôm qua Vãn Anh đã đề xuất bọn họ nên cho Vân Thanh Ly thêm chút tiền.
"A Ly không giống em, em sắp tốt nghiệp là nhận được thư mời làm việc của rất nhiều công ty lớn rồi, A Ly chưa từng học đại học, đều phải dựa vào Chu Chu nuôi nấng, Chu Chu lại không yêu chị ấy, chắc chắn chị ấy phải nhẫn nhục chịu đựng. Chị ấy tâm trạng không tốt, về nhà mới hay làm loạn, cho chị ấy thêm chút tiền, chị ấy sẽ không làm loạn nữa, như vậy ba mẹ và các anh cũng sẽ không phiền lòng. Tiền có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề, hay là em chia một nửa tiền tiêu vặt của em cho A Ly nhé?"
Nhìn xem, Vãn Anh hiểu chuyện thế nào, chính vì vậy mà càng không thể dung túng Vân Thanh Ly được!
Trước khi hắn gọi điện thoại tới, Thẩm Hàn Chu đang ở trong phòng làm việc dặn dò Chu Thành tìm kiếm chiếc nhẫn cưới. "Các trang web đồ cũ, nhà đấu giá, cửa hàng đồ xa xỉ second-hand các thứ cậu cho người lưu ý một chút, trên mạng cũng có thể đăng tin treo thưởng báo mất với số tiền lớn, bất kể cậu dùng cách gì, bằng mọi giá phải tìm lại chiếc nhẫn cưới về đây cho tôi!"
Chu Thành áp lực rất lớn, thế này chẳng phải là mò kim đáy biển sao? Cậu ta không tài nào hiểu nổi, tổng giám đốc đã tòm tem với Tô Khả Khả đến mức đó rồi, chứng tỏ căn bản không quan tâm đến phu nhân, tốn công tốn sức đi tìm chiếc nhẫn cưới đó làm gì?
"Hay là, ngài mua lại cho phu nhân một chiếc xịn hơn?" Chu Thành đề nghị. Khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Hàn Chu sầm xuống: "Ý nghĩa của việc mua lại có giống nhau không? Còn gọi là nhẫn cưới được không? Cậu đang dạy tôi làm việc đấy à?"
Thẩm Hàn Chu rõ ràng rất để tâm đến chuyện nhẫn cưới bị mất, Chu Thành tuy không hiểu nổi, nhưng không dám nói thêm lời nào, vội vàng cung kính và sợ hãi nói: "Tôi hiểu rồi thưa tổng giám đốc, nhất định sẽ bằng mọi giá tìm về."
Đúng lúc này, điện thoại Bạch Thừa Trạch gọi tới. Thẩm Hàn Chu xua tay, ra hiệu cho Chu Thành lui ra ngoài. Anh bắt máy, nghe lời tố cáo của Bạch Thừa Trạch. Nếu là trước kia, nghe thấy Bạch Vãn Anh bị chọc khóc, có lẽ anh sẽ làm theo đề nghị của Bạch Thừa Trạch mà cho Vân Thanh Ly một chút giáo huấn. Nhưng nhớ lại giọt nước mắt của Vân Thanh Ly đêm qua, nhớ lại thái độ kỳ lạ dạo gần đây của Vân Thanh Ly, Thẩm Hàn Chu vẫn muốn dỗ dành Vân Thanh Ly một chút.
Anh trầm giọng nói: "Anh hai, A Ly là vợ em, cô ấy không có tiền tiêu vặt, người mất mặt là em! Người ngoài lại tưởng Công nghệ Vân Chu sắp phá sản rồi, cứ thế đã nhé, em còn có cuộc họp, cúp đây."
Bạch Thừa Trạch nhìn chiếc điện thoại đã bị ngắt kết nối, tức tối đạp bay thêm hai cái ghế.
Bên này, Thẩm Hàn Chu cúp điện thoại, đặt điện thoại sang một bên. Rất nhanh, anh lại cầm lên xem một cái. Tải lại *, không có tin nhắn của Vân Thanh Ly. Lạ thật, rõ ràng cô đã dậy và ra khỏi nhà rồi. Lẽ nào không vào bếp, không thấy bữa sáng anh chuẩn bị? Nếu không, sao lại chẳng có chút phản ứng hay biểu hiện nào. Chắc chắn là không nhìn thấy.
Nghĩ vậy, anh chủ động gửi cho Vân Thanh Ly một tin nhắn *. 【Bữa sáng ở trong bếp, vợ còn chưa dậy à?】
Tin nhắn gửi đi, nhưng mãi chẳng nhận được lời hồi đáp nào. Thẩm Hàn Chu cau mày, trong lòng thấy rất phiền não, trước kia Vân Thanh Ly luôn là người nhắn tin lại cho anh ngay ở giây đầu tiên.
Khi Vân Thanh Ly nhận được tin nhắn của Thẩm Hàn Chu, cô đã ngồi yên vị trong buồng nhã tọa của một quán trà. Còn đối diện cô, Tô Khả Khả ăn mặc trang điểm cầu kỳ, diện nguyên cây Chanel, tay xách chiếc túi Hermès Constance màu trắng sữa, nở nụ cười đầy khiêu khích nhìn Vân Thanh Ly.
"Vân tiểu thư, tôi thật lòng ngưỡng mộ Thẩm tiên sinh, tôi không muốn tranh giành gì với cô, càng không muốn phá hoại gia đình cô, tôi chỉ cần được ở lại bên cạnh Thẩm tiên sinh là tốt rồi."
Cách một tấm bình phong. Hai bên bàn trà, có hai dáng người cao ráo thẳng tắp đang ngồi. Hương trầm nghi ngút, giọng nói the thé của Tô Khả Khả đâm xuyên qua tấm bình phong lọt thẳng vào tai người đàn ông đang quay lưng lại bức bình phong đó.













