Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn – Chương 406: Chương 407: Giấu ở đâu rồi
Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn
"Giống~"
"Haha, đúng đúng, nghe xem, ngay cả Tiểu Yên Yên nhà chúng ta cũng thấy giống kìa..."
Trần Vãn Hy gật đầu hùa theo, trên mặt nở nụ cười, chỉ là...
Khoan đã!
Vừa rồi ai đang nói vậy?
Trần Vãn Hy bàng hoàng kinh hãi cúi đầu nhìn cô cháu gái nhỏ trong lòng, nếu không nhầm thì âm thanh vừa nãy hình như là do cháu gái nhỏ phát ra phải không?
Giọng nói non nớt nhỏ bé, có phải do bà quá mong được nghe Tiểu Minh Yên nói nên mới sinh ra ảo thính hay không?
Trần Vãn Hy vội ngẩng đầu lên, nhìn về phía Vân Thanh Ly trên màn hình điện thoại.
Vân Thanh Ly cũng vừa bừng tỉnh, bắt gặp ánh mắt của Trần Vãn Hy, cô khẽ gật đầu, đưa cho Trần Vãn Hy câu trả lời khẳng định.
Trần Vãn Hy trong phút chốc vui mừng đến hốc mắt cũng ửng đỏ, vội ôm chặt lấy Tiểu Minh Yên, kích động nói.













