Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn – Chương 290: Chương 291: Rất đáng để đẩy thuyền
Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn
“Em gọi tôi là gì?”
Phó Vân Kế đè người phụ nữ đang vùng vẫy xuống dưới thân, bàn tay lớn khóa chặt cổ tay cô đặt trên đỉnh đầu, đôi mắt hẹp nheo lại.
Gương mặt nhỏ nhắn của Vân Thanh Ly đỏ bừng, không chịu yếu thế: “Gọi anh là lão già háo sắc đấy, thì sao nào?”
“Thì sao á? Hừ, dám nói tôi già ở trên giường, tôi phải dùng hành động thực tế để chứng minh bản thân mới được! Đây là em tự tìm đấy nhé.”
Người đàn ông nói xong liền giống như sói đói vồ mồi, chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của Vân Thanh Ly.













