Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn – Chương 29: Một đêm xuân tiêu
Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn
Hai má Vân Thanh Ly đỏ chín bừng bừng vì ngượng, cô gượng gạo tìm lại được giọng nói của mình. "Hi, trùng hợp ghê! Anh cũng sống ở đây à?" Sao anh ta lại sống ở đây?
Phó Vân Tễ nhướng mày: "Nếu không thì sao? Cô định đóng gói tôi đem về nhà thật à?"
Vân Thanh Ly: "..." Ánh đèn trắng lạnh lẽo trong thang máy hắt lên sống mũi ưu việt quá mức của người đàn ông, đôi mắt đang rủ xuống của anh tạo ra chút bóng mờ. Vân Thanh Ly cảm giác ánh mắt liếc xuống của người đàn ông, tựa hồ đang nói: Điêu dân to gan, dám dấy lên loại tâm tư này với trẫm.
Cô căng da đầu lắc đầu liên tục: "Không có không có! Tôi tuyệt đối không có cái tâm tư đó! Vừa nãy đều là bạn tôi đùa thôi, hahaha." Trong thang máy vang vọng tiếng cười vừa ma mị vừa gượng gạo của cô.













