Trở Về Bên Anh – Chương 9: Cửa hàng đen tối
Trở Về Bên Anh
Lan Mộc Vi đè nén sự không tự nhiên trong lòng, ánh mắt tinh ranh như hồ ly, hai tay quàng lấy cổ Phong Thời Hàn, chu đôi môi đỏ mộng nọng nịu.
“Chồng ơi, không ngờ anh lại sốt sắng như vậy, chúng ta có thể từ từ thôi mà.”
Phong Thời Hàn bật dậy cực nhanh, mặt Bao Công cũng không đen bằng mặt anh. Đôi mắt như đá hắc diệu bùng lên ngọn lửa như giông bão:
“Tô Uyển, cô bước xuống cho tôi!”
Lan Mộc Vi không hề lay chuyển, tiếp tục ngồi trên giường, còn không quên đá lông nheo một cái. Tô Uyển sinh ra rất đẹp, bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng muốn đè xuống, Phong Thời Hàn trước mặt tuyệt đối là một ngoại lệ.
“Bước xuống, đừng để tôi nói lần thứ hai, bằng không thì đừng trách tôi.”
Tiếng cảnh cáo lại vang lên lần nữa.
“Trách anh, trách anh sinh ra làm em động lòng đến thế. Chồng ơi, em không bước xuống đâu, bà nội ở ngay phòng bên cạnh, anh không muốn ngủ với em, em không cưỡng ép, chỉ là em kiên quyết không ngủ dưới đất đâu.”
Nói đùa cái gì thế không biết.
Bỏ lại chiếc giường lớn thế này không ngủ lại đi ngủ dưới đất, đầu óc cô có bị chập mạch đâu. Trước đây là do Tô Uyển quá chiều chuộng anh rồi, rơi vào tay cô thì ngay cả cửa sổ cũng không có đâu.
Phong Thời Hàn ôm cả người lẫn chăn đứng dậy, Lan Mộc Vi từ đầu đến cuối giữ nụ cười mỉm, ngay sau đó liền bị ném xuống đất một cách không thương tiếc.
Tuy có chăn nhưng Lan Mộc Vi vẫn cảm nhận được sự đau đớn ẩn hiện, cắn môi dưới. Phong Thời Hàn thong thả nằm trên giường.
Lan Mộc Vi tiến lên, không nói hai lời kéo mạnh một cái. Phong Thời Hàn không kịp phòng bị, trong mắt hiện lên sự ngơ ngác, theo phản xạ thò tay kéo cổ tay cô. Thế là cả hai người đều ngã xuống đất.
Mạ nó chứ!
Phong Thời Hàn xảo quyệt thật, dù có ngã xuống thì cũng không quên kéo theo một kẻ lót đường.
Mặt cô chạm phải một người anh em quen thuộc, người anh em này vô cùng to lớn, cứng cáp. Cuống cuồng đứng dậy, nhưng lại vô tình ngã vào lòng Phong Thời Hàn.
Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.
Bà nội họ Phong đứng ở cửa, nhìn thấy cảnh tượng này liền nở nụ cười đầy ẩn ý:
“Hai đứa tiếp tục, tiếp tục đi, bà không làm phiền nữa đâu.”
Lan Mộc Vi há miệng định giải thích, cửa đã bị đóng lại. Phong Thời Hàn lạnh mặt, đẩy mạnh cô ra một cái, cô bị sàn nhà làm đau đến mức hít một hơi khí lạnh.
Được rồi, chấp nhận số phận vậy.
Dù sao bà nội họ Phong cũng chỉ ở đây một ngày, ngủ dưới đất thì ngủ dưới đất, cô còn phải bảo vệ tốt cơ thể này nữa.
Phong Thời Hàn vào phòng tắm xả nước lạnh. Từ trước đến nay không hề có hứng thú với phụ nữ, vậy mà lại có phản ứng một cách ngoài ý muốn, mà lại còn là Tô Uyển đáng ghét nữa chứ.
Lan Mộc Vi ngủ đến trưa mới chậm rãi mở đôi mắt ngái ngủ ra, đứng dậy cầm lấy bản thiết kế. Bà Smith còn hai ngày nữa là đến, cô phải nhanh chóng hành động để hoàn thành bộ lễ phục này.
Rửa mặt xong xuôi, mở tủ quần áo ra. Quần áo bên trong đúng là đủ loại kỳ quặc, mặt hơi giật giật, những bộ quần áo này đúng là lỗi thời đến mức cực điểm, đã sớm lỗi mốt rồi. Cô hiện tại không có thời gian để ý đến những thứ này.
Chọn một chiếc áo hoodie hơi bình thường một chút phối với quần jeans, buộc tóc đuôi ngựa, vuốt ve lại phần tóc mái trước trán. Kiểu trang điểm này hoàn toàn không giống người đã kết hôn.
Cô bắt xe đến một cửa hàng không mấy nổi bật, nhân viên phục vụ lịch sự cúi đầu, nở nụ cười chuẩn mực:
“Xin hỏi cô có hẹn trước không?”
Nơi này là nơi kiếp trước cô biết đến, một cửa hàng chế tác thủ công hoàn hảo đến mức cực hạn. Chỉ là ông chủ này rất đen tối, muốn ông ấy ra tay thì cần phải trả khoản thù lao đắt đỏ.
“Tôi không hẹn trước.”
“Rất tiếc, ông chủ chúng tôi không tiếp khách.” Nhân viên phục vụ giữ nụ cười mỉm.
Lan Mộc Vi lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng đặt lên bàn, liếc nhìn nhân viên phục vụ, lạnh nhạt nói:
“Trong chiếc thẻ này có ba mươi triệu, bây giờ dắt tôi đi gặp ông chủ các người.”
Nhân viên phục vụ kính cẩn dắt cô xuống căn hầm ngầm, nơi này trang trí xa hoa, tiền bẩn đều dùng vào những thứ này rồi. Sẽ có một ngày cô làm cho cửa hàng đen tối này hoàn toàn phá sản.
Một người đàn ông nho nhã chậm rãi bước ra, khóe miệng mang theo nụ cười như gió xuân, giọng nói ngập tràn sức hút:
“Vị tiểu thư này, tôi tên là Nghiêm Thần. Nhưng trước đây chắc tôi không quen biết cô, sao cô biết được nơi này?”
Lan Mộc Vi đặt bản thiết kế lên bàn, lạnh lùng nói:
“Dùng thứ tốt nhất để hoàn thành bộ quần áo này.”
Nghiêm Thần cầm bản thiết kế lên, lông mày hơi nhếch, trong mắt có một tia sâu thẳm, lộ ra hàm răng:
“Muốn làm bộ quần áo này, ba mươi triệu sợ là không đủ đâu.”
“Anh cảm thấy bao nhiêu?”
Bộ quần áo này kiểu dáng đơn giản, trang nhã, cửa hàng bình thường nhiều nhất năm triệu là có thể chế tác vô cùng hoàn hảo, tinh tế. Đưa ba mươi triệu còn không đủ, rõ ràng là đang cướp giật.
Nghiêm Thần làm thủ thế OK:
“Ít nhất phải thêm ba mươi triệu nữa.”
Lan Mộc Vi gật đầu đồng ý:
“Được, chỉ cần có thể hoàn thành trong vòng một ngày.”
Trong mắt Nghiêm Thần lóe lên ánh sáng đắc ý, tỉ mỉ đánh giá Lan Mộc Vi, đặt danh thiếp lên bàn:
“Cô yên tâm, một ngày sau đến lấy. Đây là phương thức liên lạc của tôi, sau này có nhu cầu cứ đến tìm tôi.”
Lan Mộc Vi tiện tay bỏ danh thiếp vào túi, mỉm cười nói:
“Được, tôi trả trước một nửa tiền đặt cọc, một ngày sau tôi đến lấy quần áo. Nếu không có vấn đề gì thì trả nấc còn lại.”
Sau khi bàn bạc xong xuôi, cô chuyển ba mươi triệu trong thẻ đi. Nhân viên phục vụ dắt cô rời khỏi cửa hàng, lòng cô vẫn còn xót xa, ba mươi triệu nói mất là mất ngay được.
Lan Mộc Vi tâm trạng trầm tóm trở về biệt thự, lại nhìn thấy Lâm Nhã Du cúi đầu, dáng vẻ ủy khuất tội nghiệp đứng một bên.
Giống như một cô vợ nhỏ bị bắt nạt vậy.
“Phong tổng, Eric không chịu gặp tôi, bà Smith sắp đến rồi, chuyện lễ phục là trách nhiệm của tôi.”
Lâm Nhã Du có một gương mặt baby, giả vờ vô tội đáng thương lúc nào cũng có thể khiến người ta dâng lên lòng thương hại, ngay cả cô nhìn thấy cũng không nỡ nói thêm điều gì nữa.
Giọng nói lạnh lùng của Phong Thời Hàn chậm rãi cất lên:
“Sau này đừng đến công ty nữa, ra ngoài tôi sẽ nói cô tự mình xin nghỉ việc.”
Lan Mộc Vi giật giật khóe miệng, cô quên mất Phong Thời Hàn không phải là người bình thường, lạnh lẽo muốn chết.
Cô chậm rãi bước đi, chỉ muốn về phòng nghỉ ngơi thật tốt. Tuy nhiên lại vẫn bị Lâm Nhã Du nhìn thấy.
“Tô Uyển, tất cả những chuyện này đều là do cậu. Nếu không có cậu thì chúng ta đã là bạn tốt nhất rồi, tại sao cậu lại đối xử với tôi như vậy.”
Lâm Nhã Du nắm chặt lấy cánh tay cô, móng tay cắm sâu vào trong thịt. Lan Mộc Vi nhíu mày hất ra, nước mắt Lâm Nhã Du chực trào rơi xuống. Cô ta vào nhầm ngành rồi, đi làm diễn viên tuyệt đối là một tay cừ khôi.
“Lâm Nhã Du, tác phẩm của Eric là do cậu qua tay, tôi nói ra là hàng giả cũng là vì muốn tốt cho cậu. Nếu như bà Smith tầm nhìn rộng, tự nhiên một ánh mắt là nhìn ra được có phải tác phẩm của Eric hay không. Cậu không những không cảm ơn tôi mà còn vòng vèo mắng tôi độc ác, đúng là chị em tốt thật đấy!”
Mỗi một câu Lan Mộc Vi nói ra đều khiến Lâm Nhã Du kinh ngạc, từ khi nào mà Tô Uyển lại trở nên thông minh như vậy, khiến người ta không thể phản bác được.
Cô ta chỉ có thể đứng một bên lắc đầu khóc nức nở:
“Uyển Uyển, tôi thật sự không có nghĩ như vậy.”
Lan Mộc Vi khẽ cười một tiếng, lại khiến Lâm Nhã Du cảm thấy lòng chìm xuống.
“Chẳng lẽ giết người xong cậu nói xin lỗi với cảnh sát là cảnh sát sẽ tha thứ cho cậu sao?” Lan Mộc Vi khoanh tay trước ngực: “Tôi không làm được.”













