Trò Chơi Kinh Dị: Mỹ Nhân Điên Cuồng Trực Tuyến Bắt Cốc Tà Thần – Chương 4: Cổ Bảo Tìm Người Thân (4)
Trò Chơi Kinh Dị: Mỹ Nhân Điên Cuồng Trực Tuyến Bắt Cốc Tà Thần
“Bạn bè?”
Thời Yếm dường như nghe thấy một từ ngữ vô cùng thú vị.
Nam Khê gật gật đầu, nghiêm túc giải thích: “Bạn bè chính là khi anh cần giúp đỡ thì tôi giúp đỡ anh, khi tôi cần giúp đỡ thì anh giúp đỡ tôi.”
Ánh mắt Thời Yếm lần nữa rơi vào bàn tay trái đang bị nắm chặt, nhanh chóng dời tầm mắt cố tình đè thấp giọng xuống, đôi mắt cuộn trào sóng ngầm màu mực: “Vậy nếu như tôi bảo em đi hại những người khác thì sao?”
Anh vốn là quỷ dị, không giống với Nam Khê.
Nói ra những lời như vậy có làm đối phương sợ hãi bỏ chạy không?
“Nếu như đó là điều anh muốn, tôi sẽ giúp anh.” Lời nói của Nam Khê không có nửa điểm do dự.
Cô chỉ nói giúp, chứ cũng không hứa hẹn giúp như thế nào.
Chuyện giúp đỡ này cũng phải giảng giải phương pháp cách thức mà.
Cô trả lời quá nhanh ngược lại khiến Thời Yếm phải lặng đi một giây.
Nam Khê thừa cơ mở lời: “Vậy bây giờ chúng ta đã là bạn bè chưa? Thực ra…… tôi có một chuyện muốn phiền anh.”
“Chuyện gì?”
Nam Khê ngẩng đầu lên, giọng nói rất nhẹ: “Hôm nay anh có thể ở lại đây đồng hành với tôi được không? Cho dù…… chỉ một lúc thôi cũng được.”
Gân xanh trên cẳng tay Thời Yếm hằn lên rồi lại nhanh chóng bị đè nén xuống.
“Được.”
…………
Đến khi Nam Khê từ trong phòng bước ra thì đã sắp đến giờ ăn tối, sắc mặt cô hồng hào, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Nếu như nói cô buổi sáng là một khối ngọc bích dễ vỡ thì cô hiện tại lại là một bông hoa hồng kiều diễm rực rỡ.
Ngoại trừ thời gian ăn cơm, cả ngày cô đều ở cùng một chỗ với Thời Yếm, đừng hỏi là dễ chịu đến mức nào.
Đây mới đúng nghĩa là vừa bổ mắt vừa bổ thân.
“Ôi chao ôi, ai đi xuống kia thế này!”
Nam Khê vừa mới bước xuống cầu thang đã nghe thấy một tiếng mỉa mai âm dương quái khí.
Trương Thanh Thanh ngồi trên ghế sofa, đảo mắt trắng dán lên trời: “Đã nói là cùng nhau hợp tác hoàn thành nhiệm vụ, có người thì hay rồi, ăn cơm xong là chui tọt vào trong phòng ở lỳ ra đó, chỉ chực chờ ngồi mát ăn bát vàng. Mặc dù nói lần này là nhờ có anh Hồ chúng ta mới hoàn thành được nhiệm vụ, nhưng có một số người có phải là quá ỷ ỉa nằm ươn rồi không?”
Lúc này sắp đến giờ ăn tối, mọi người tập trung đông đủ gần hết, ai nấy đều nghe thấy lời của Trương Thanh Thanh, hiểu rõ người cô ta nói chính là Nam Khê nên lén lút liếc nhìn một cái.
“Thanh Thanh, cũng đừng nói như vậy chứ, mọi người tham gia Trò Chơi Kinh Dị đều không dễ dàng gì. Hơn nữa sức khỏe Nam Khê không được tốt, mọi người bao dung một chút đi.” Hồ Đức Cường chủ động nói giúp Nam Khê.
Hành vi như vậy càng khiến Trương Thanh Thanh bực bội trong lòng.
Hồ Đức Cường lần nữa nhìn về phía Nam Khê, bị dung nhan đó làm cho mê đắm, nuốt nước bọt, giọng nói lại dịu dàng thêm ba phần: “Bây giờ cô cảm thấy cơ thể đã khá hơn chút nào chưa? Chúng tôi đã tìm thấy con của Bạch phu nhân rồi, nói không chừng tối nay là có thể thoát khỏi phó bản đấy.”
Nam Khê được tẩm bổ cả một ngày, hiện tại tinh thần đã phấn chấn hơn nhiều. Cô nhướng mày, nhìn thấy bên cạnh Hồ Đức Cường có một cậu bé trai: “Đã tìm thấy đứa trẻ rồi sao?”
Cậu bé đó chừng bảy tám tuổi, tóc tai được chải chuốt gọn gàng, mặc áo sơ mi trắng quần yếm, dường như là vì sự cố lần này mà có chút hoảng sợ, chỉ cảnh giác nhìn Nam Khê chứ không nói lời nào.
Trông có vẻ giống đứa trẻ do quý tộc nuôi dưỡng ra.
Hồ Đức Cường gật gật đầu: “Đúng vậy, tôi tìm thấy nó ở trên cửa sổ một phòng chứa đồ lặt vặt ở tầng ba. Đó là một nơi rất kín đáo, Tiểu Thần lại bị mắc kẹt không thể tự mình chui ra được, bảo sao người làm lại không tìm thấy. Tiểu Thần, cháu mau nói có phải không nào.”
Cậu bé bị Hồ Đức Cường nhẹ nhàng đẩy một cái, lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên làm phần tự giới thiệu: “Chào mọi người, cháu tên là Tiểu Thần, mẹ của cháu là Bạch phu nhân.”
Điều này khiến cho mấy người khác càng thêm tin tưởng, lập tức thả lỏng tinh thần.
“Lại thật sự tìm thấy rồi, vậy chẳng phải tối nay là có thể thoát khỏi phó bản rồi sao!”
“Tốt quá rồi!”
“Đây mới là lần đầu tiên tôi tiến vào phó bản, tôi cứ tưởng mình sẽ chết ở đây cơ đấy, không ngờ lại thuận lợi như vậy!”
“Xem ra Phó Bản 2 Sao cũng không khó đến thế nhỉ.”
“……”
Trong lúc mọi người đang vui mừng hớn hở thì Trương Thanh Thanh vẫn không quên đứng ra lên tiếng: “Vẫn phải là anh Hồ lợi hại, nếu không chúng ta còn không biết phải tìm mất bao nhiêu ngày nữa đâu!”
Có cô ta mở đầu, mấy người còn lại cũng hùa theo hưởng ứng.
“Anh Hồ giỏi quá, may mà lần này đi cùng với anh!”
“Đúng vậy đúng vậy!”
“Cảm ơn anh Hồ đã cứu chúng tôi một mạng!”
“……”
Hồ Đức Cường trong tiếng tâng bốc nịnh hót cũng cảm thấy lâng lâng bay bổng, cười cười xua tay: “Mọi người thật sự quá khen rồi, tôi cũng chỉ là ăn may thôi.”
Tức thì, toàn bộ tầng một ngập tràn bầu không khí hòa thuận đẹp đẽ.
Lúc này các khán giả còn lại trong phòng livestream của Nam Khê cũng nhìn thấy cảnh này, không khỏi hoài nghi vướng bận.
[Phó Bản 2 Sao mà dễ dàng thế này sao? Sao tôi có chút không tin nổi vậy nhỉ.]
[Tôi cũng thế, cái này nhìn còn dễ hơn cả Phó Bản 1 Sao.]
[Nếu như tối nay kết thúc phó bản thì Nam Khê có phải sẽ phải tách ra khỏi Thời Yếm không. Đừng mà, thuyền của tôi còn chưa thành đôi đâu!]
[Lầu trên không cần phải lo lắng đâu, cậu tin tôi đi, Phó Bản 2 Sao không thể nào đơn giản như vậy đâu.]
[Chắc chắn luôn.]
Rất nhanh sau đó, giờ ăn tối đã đến. Mấy người ngồi trước bàn ăn, nghe tiếng chuông lâu đài mới điểm một tiếng thì cửa lớn đã vang lên tiếng lạch cạch mở cửa.
Bạch phu nhân giẫm lên đôi giày cao gót cộp cộp bước vào.
Bạch phu nhân trải qua cả một ngày ở bên ngoài thì lớp phấn nền trên mặt đã trôi đi không ít, lộ ra khuôn mặt hốc hác tà khí dưới lớp phấn trắng, dưới sự phản chiếu của ánh đèn trông có phần âm u ghê rợn.
Bà ta vẫn nặn ra một nụ cười gượng gạo đi tới trước bàn ăn.
“Ồ, đã trải qua ngày đầu tiên rồi, các vị thám tử vĩ đại đã tìm thấy đứa con của tôi chưa?”
Hồ Đức Cường ngồi trước bàn ăn có chút ngẩn ngơ, nghiêng mắt nhìn một cái.
Trên bàn ăn có tám vị trí, bảy người chơi, vị trí trống còn lại chính là Tiểu Thần đang ngoan ngoãn ngồi đó mà.
Sao Bạch phu nhân lại không nhìn thấy Tiểu Thần chứ?
“Bạch phu nhân lúc sáng trước khi đi có nói mỗi buổi tối chúng ta có thể đưa ra một đáp án, có phải là cần phải có người đứng ra đưa ra đáp án thì mới được không?”
Người lên tiếng vẫn là cô gái nhút nhát kia.
Chỉ còn lại khả năng này thôi.
Bạch phu nhân lại giống như không nghe thấy họ xì xào bàn tán, liếc nhìn đồng hồ một cái: “Tiếp theo tôi phải đi ăn cơm, mười phút sau quay lại hỏi các vị lần nữa. Nếu như vẫn không có câu trả lời thì tôi sẽ về phòng nghỉ ngơi. Các vị biết đấy, với tư cách là chủ nhân của lâu đài này, một ngày ở bên ngoài của tôi luôn rất bận rộn.”
“Tất nhiên, các vị cũng đừng khách khí, chỉ cần nỗ lực giúp tôi tìm con, coi nơi này như nhà mình là được!”
Bà ta nói xong liền một mình đi vào bếp.
Trương Thanh Thanh lập tức đứng dậy, chỉ tay thẳng vào Nam Khê: “Cô tên là Nam Khê đúng không, ban ngày không có đóng góp gì cho tập thể, bây giờ lập tức để cô dắt Tiểu Thần đi gặp Bạch phu nhân đi.”
Nam Khê đang cắm cúi ăn cơm, cô mỗi lần ăn cơm đều rất nghiêm túc.
Nghe vậy cô liếc nhìn ngón tay đó một cái, lại nhẩm tính lực tay của cơ thể mình.
Không được, vẫn phải bồi bổ thêm mấy ngày nữa.
Thế thì nhẫn nại một chút vậy.
Nam Khê rủ mắt xuống, giọng nói chẳng có chút nhiệt độ nào: “Tôi không đi.”
“Tại sao! Tôi biết ngay mà, cô cái gì cũng không muốn làm!” Trương Thanh Thanh vô cùng bất mãn, screaming (hét) lên thành tiếng.
Hồ Đức Cường cũng không kềm được gặng hỏi: “Nam Khê, cô không muốn rời khỏi đây sao?”
“Thực ra cũng không muốn lắm.”
Nam Khê chậm rãi uống một ngụm sữa tươi, thần thái chân thành: “Có chút không lỡ rời khỏi người ở nơi này, tôi nghĩ, chắc là tôi đã coi nơi này là nhà rồi.”













