Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 90: Người chết không thắng nổi
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Bạch Kiểu Kiểu chạy tới đỡ Thẩm Thu Vận dậy: "Sao thế mẹ, có chuyện gì vậy?"
Thẩm Thu Vận chân bủn rủn không đứng vững, run rẩy chỉ vào vũng nước đỏ ối dưới đất: "Máu, có máu!"
Bạch Kiểu Kiểu nhìn theo hướng tay bà ta, cũng bị ảnh hưởng bởi thái độ của Thẩm Thu Vận nên thấy lạnh sống lưng.
Nhưng khi nhìn kỹ lại vũng nước trên sàn, cô ta cáu kỉnh nói: "Làm gì có máu? Mẹ, mẹ đừng có thần hồn nát thần tính tự dọa mình nữa."
"Đó không phải là..." Thẩm Thu Vận chưa nói hết câu, bỗng sững sờ.













