Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 497: Cô ta chữa chết chồng tôi rồi
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Chu Hoài Cảnh bế Vân Minh Tịch lên, xoa xoa đầu cô bé: "Minh Tịch của chúng ta là tiểu thiên thần, nào, ba cùng con cắt bánh kem nhé."
Nói xong, anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Vân Minh Tịch, cúi người ôm cô bé, cùng nhau cắt bánh.
Hôm sau, ánh bình minh tựa như con dao cùn, len lỏi xuyên qua sự tối tăm của phòng làm việc trong bệnh viện.
Vân Nhu nhíu mày, ngồi dậy từ chiếc giường nhỏ trong phòng nghỉ, cơ thể vẫn còn đọng lại cảm giác đau nhức do ca phẫu thuật đêm qua gây ra.













