Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 476: Anh không đến tôi sẽ thả chó
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Vân Nhu liếc qua lọ thuốc trên tay anh, sau đó nhàn nhạt nói: "Tôi không muốn người khác nhặt được túi cứu thương của tôi là có thể tùy ý sử dụng.
Trong đó là thạch tín đấy, coi chừng độc chết anh."
Chu Hoài Cảnh khẽ rít lên: "Em đi nước ngoài một chuyến, có phải là ăn thuốc súng để tẩm bổ không vậy?"
Mùi thuốc súng nồng nặc thế.
Thuốc bột rắc chưa đều, Vân Nhu ghé sát lại, rắc thêm một chút.
Gần đến mức Chu Hoài Cảnh có thể cảm nhận được hơi thở của cô phả nhẹ lên cánh tay mình.













