Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 439: Giang Bân, tát nó cho tôi
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Lục Bạc Vũ ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng có lý: "Ý cô là Tư Tân lừa tiền tôi sao?"
"Dù không phải cô ta, thì chắc chắn cũng có liên quan đến cô ta."
Giang Nhược Ninh tiếp tục: "Dù là cô ta hay ai khác, Lục thiếu gia cứ bắt cô ta về hỏi tội chẳng phải sẽ rõ sao?"
Bắt thì cũng phải từ từ chứ giờ lấy đâu ra sức mà bắt.
Lục Bạc Vũ bực dọc nhìn cánh tay sưng vù như củ cải của mình, rồi hất hàm ra lệnh cho Giang Nhược Ninh: "Băng bó vết thương cho tôi."













