Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 42: Anh ta chỉ là một con chó do
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
nhà họ Lục chúng tôi nuôi thôi Khuôn mặt Lục Bạc Vũ tràn đầy sự ngỡ ngàng, sững sờ hồi lâu mới nổi giận: "Cô không thèm tôi? Vậy cô thèm ai? Chu Hoài Cảnh?"
Vân Nhu: "Anh quản được tôi chắc?"
"Cô bớt giả vờ đi, cô bày ra trò này chẳng phải là muốn thu hút sự chú ý của tôi sao?"
Lục Bạc Vũ đứng thẳng người, liệt kê từng tội trạng: "Cô cố tình để tôi đánh bị thương khiến tôi áy náy, rồi lại cố tình giúp tôi giấu giếm để tôi phải bận tâm, cô dám nói không phải cô cố tình dụ tôi đến tìm cô không?"













