Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 395: Đàn ông lớn tuổi mới biết yêu
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
chiều Hoa Kính ngồi ghế lái, tay giữ vô lăng, cười đến mức khóe miệng sắp ngoác ra đến mang tai. Cô hướng mắt về phía trước, trêu chọc: "Thôi nào Chu tổng, đừng cáu kỉnh thế, dọa tiểu Vân Nhu nhà anh sợ rồi kìa."
Đầu dây bên kia, Chu Hoài Cảnh lập tức im bặt.
Hoa Kính tiếp tục thêm mắm dặm muối: "Vân Nhu cũng chỉ vì lo anh bận tâm nên mới không nói trước thôi, người ta là đang xót anh đấy."
Chu Hoài Cảnh nghe vậy mới dịu lại, anh ngả người ra lưng ghế, hỏi: "Bao giờ em tới trường?"
Vân Nhu đáp: "Em đến cổng trường rồi."













